Chương 35: (Vô Đề)

"…Để em nghỉ một chút…"

Tối hôm đó, Dư Văn Gia ngủ ở phòng khách. Trì Kính đã dọn dẹp và chuẩn bị sẵn chăn ga mới cho cậu từ trước. Dư Văn Gia vốn có thói quen dậy sớm, dù là ngày nghỉ hay ngày làm việc cũng đều như nhau. 6h20 sáng hôm sau, cậu tỉnh giấc. Nằm thêm một lúc trên giường, cậu lắng nghe bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm mùa đông, ngoài trời chỉ vừa hửng sáng, không có tiếng chim, trong nhà cũng vô cùng yên ắng.

Mười phút sau, Dư Văn Gia vén chăn xuống giường, vào phòng tắm rửa mặt.

Lúc còn nằm trên giường thì không để ý, nhưng vừa bước vào nhà tắm, cậu mới nhận ra chút phản ứng sinh lý hoàn toàn bình thường vào buổi sáng của đàn ông. Cậu xác nhận lại mình tối qua không mơ thấy chuyện gì kỳ lạ, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng từ tối hôm qua đến giờ, trong lòng vẫn luôn có chút bồn chồn, khó tả.

Sau khi rửa mặt xong, cậu vừa lau khô mặt bước ra thì nghe thấy tiếng "tít tít" rất nhẹ từ cửa ngoài, là tiếng nhập mật khẩu.

Giờ này mà đến, lại còn biết mật khẩu cửa, chắc chắn chỉ có hai vị trưởng bối trong nhà Trì Kính.

Nếu giờ cậu quay lại phòng khách thì không biết lát nữa sẽ thành ra chuyện gì. Tệ nhất là bị phát hiện ngay tại trận.

"Cạch" một tiếng, cửa đã mở.

Dư Văn Gia đứng sững tại chỗ hai giây, rồi lập tức xoay người bước nhanh vào phòng ngủ của Trì Kính. Cậu ấn tay nắm cửa, nhanh chóng lẻn vào rồi đóng lại.

Rèm trong phòng chưa kéo, cả căn phòng mờ tối. Tuy không tối đến mức không thấy gì, nhưng ánh sáng lọt qua rèm cũng rất ít. Dư Văn Gia vẫn có thể thấy người nằm trên giường.

Dù cậu đã đóng cửa rất khẽ, Trì Kính vẫn bị đánh thức. Anh đang nằm nghiêng, mí mắt khẽ động đậy.

Dư Văn Gia đứng im ở cửa, không lên tiếng. Người trên giường khẽ động đậy, trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng sột soạt rất nhẹ của vải vóc. Trì Kính nheo mắt quay đầu nhìn ra, thấy có một bóng người đứng đó thì giật mình: "Văn Gia?"

Dư Văn Gia hạ giọng: "Hình như dì Tần đến rồi."

"Mẹ anh à?" Trì Kính ngồi bật dậy, hoàn toàn tỉnh táo. Dư Văn Gia đang đứng sát cánh cửa, ánh sáng mờ mờ khiến Trì Kính chỉ thấy được dáng người mơ hồ của cậu.

Trì Kính cầm điện thoại trên tủ đầu giường lên nhìn, 6h45. Hôm nay là ngày đầu tiên sau khi họ kết hôn, mẹ anh đến cũng không phải lạ, nhưng giờ này thì có hơi sớm quá rồi.

Trì Kính xuống giường, định kéo rèm cửa. Tay vừa chạm vào vải thì nghe Dư Văn Gia nói nhỏ: "Đừng kéo rèm."

Trì Kính quay đầu lại, hơi khó hiểu: "Sao thế?"

Dư Văn Gia không giải thích, chỉ lặp lại: "Đừng kéo."

"Tối quá, anh còn không nhìn rõ em luôn."

"Anh cứ ngủ tiếp đi, đừng để ý đến em."

"Em làm anh giật mình tỉnh cả rồi, còn ngủ gì nữa." Trì Kính vừa nói vừa bước lại gần Dư Văn Gia, "Em sao vậy?"

Trì Kính vừa tới gần, Dư Văn Gia lập tức xoay người úp mặt vào cánh cửa.

"Em làm gì thế?" Trì Kính chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, chỉ thấy cảnh tượng một cậu chàng cao to đứng nép ở góc cửa, trông đến buồn cười, "Đang tự phạt đứng à?"

Dư Văn Gia cúi gằm mặt xuống, tư thế ấy đúng là rất giống đang bị phạt đứng thật. Cậu không nói gì, im lặng suốt một lúc, cuối cùng Trì Kính cũng dần hiểu ra.

Có lẽ anh đã đoán được vì sao Dư Văn Gia lại tránh mặt mẹ mình, rồi vội vàng trốn vào phòng ngủ như thế.

Trì Kính đứng yên tại chỗ, khẽ ho một tiếng, dịu dàng nói: "Đừng đứng đó nữa, coi chừng cảm lạnh, lên giường ngồi đi."

Dư Văn Gia lắc đầu.

"Trong phòng tối thế này, anh có thấy em đâu."

Câu nói của Trì Kính nhẹ nhàng mà hàm ý sâu xa, ý nói anh đã hiểu chuyện gì đang xảy ra. Dư Văn Gia hơi cử động chân một chút, có vẻ không được tự nhiên: "…Em nghỉ một lát sẽ ổn thôi."

"Em định vừa đứng phạt vừa chờ sao?" Trì Kính hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!