Có được không?
Trì Kính cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của mình, vẫn còn ngẩn ngơ.
Cứ như thời gian và nhịp tim cùng lúc ngừng lại.
Tài xế là một dì trung niên, bà nhìn vào gương chiếu hậu, cười tươi như hoa: "Chàng trai trẻ, xe tôi chạy được chưa đây?"
Trì Kính hoàn hồn lại: "Vâng, được rồi."
Trần Dật liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay Trì Kính, ngoan ngoãn ngồi im bên cạnh. Chuyện liên quan đến đời tư của cấp trên, cậu chọn cách giả mù cho lành.
Trì Kính lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Dư Văn Gia: "Nhẫn mua từ khi nào vậy?"
Mãi hơn mười phút sau Dư Văn Gia mới trả lời: "Mua lâu rồi, mấy hôm trước vừa lấy về."
Nghĩ đến lần đi mua lễ phục, Trì Kính bỗng lo cặp nhẫn này lại là món gì đó xa xỉ do Dư Văn Gia vung tay mua về. Anh gõ vào khung chat mấy chữ: "Tốn bao nhiêu tiền?"
Nhưng nghĩ một lúc, lại xoá đi.
Nhẫn đã đeo lên tay rồi, giờ hỏi cũng chẳng để làm gì.
Trì Kính: "Sao em biết anh đeo size nào?"
Dư Văn Gia: "Hôm trước đến nhà anh viết thiệp mời, đo hôm đó."
Trì Kính nhớ lại, hôm ấy lúc sau anh ngủ quên, chắc là Dư Văn Gia tranh thủ đo lúc anh đang ngủ.
Hôm đó chắc cũng là Dư Văn Gia bế anh vào phòng ngủ.
Từ phòng khách đến phòng ngủ cách một đoạn, anh không tưởng tượng nổi Dư Văn Gia khoẻ đến mức nào, cũng không biết hôm đó mình ngủ say đến đâu.
Trì Kính: "Sao không gọi anh dậy?"
Dư Văn Gia: "Bế lên rồi anh còn không tỉnh, gọi gì nữa."
Trì Kính nhìn chằm chằm vào màn hình một lúc, tắt điện thoại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Điện thoại rung lên, anh hơi chần chừ, sau đó cúi xuống nhìn.
Dư Văn Gia: "Ngày nào về báo em biết trước, em ra sân bay đón anh."
Sân bay cách trường Dư Văn Gia khá xa, Trì Kính nhắn lại: "Không cần đâu, đến lúc đó anh tự bắt xe về là được."
Dư Văn Gia: "Em sẽ đến đón."
Những lúc Dư Văn Gia cứng đầu mấy chuyện lặt vặt, Trì Kính thường không cãi lại, cứ thuận theo ý cậu là được.
Anh trả lời: "Được."
Bốn ngày trước lễ cưới chính thức, cũng là ngày Trì Kính đi công tác về, anh và Dư Văn Gia tranh thủ ghé qua địa điểm tổ chức hôn lễ để tập dợt trước. Người phụ trách nghi lễ yêu cầu hai người làm quen trước với quy trình buổi lễ và diễn tập sơ qua tại chỗ.
Thật ra cũng chẳng có nhiều bước, chỉ là bước vào lễ đường, tuyên thệ và trao nhẫn cưới. Vốn dĩ lễ cưới kiểu phương Tây đã đơn giản, mà đám cưới này của họ lại càng giản lược hết mức, những gì có thể bỏ là bỏ, đến cả phần lời thề cũng được cắt gọn.
Người phụ trách hỏi: "Về phần người chủ hôn, hai vị muốn chúng tôi sắp xếp một mục sư chuyên nghiệp hay mời người thân bạn bè?"
Hôm nay cả hai bên gia đình đều đi cùng. Vừa nghe xong, ông cụ trong nhà tỏ ra không vui: "Mục sư? Là cái ông nói tiếng nước ngoài ấy hả?"
Người phụ trách cười, nhẹ nhàng gật đầu.
"Bọn trẻ nhà tôi có theo đạo đâu, mời mục sư làm gì." Ông cụ nói, "Đổi đi, dùng người thân là được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!