Chương 31: (Vô Đề)

Lần đầu tiên kết hôn, Trì Kính không có kinh nghiệm gì. Đặt xong lễ phục cho mình rồi mới sực nhớ ra còn phải lo cả đồ mặc trong lễ cưới cho mẹ và bà ngoại, cả mẹ và ông nội của Dư Văn Gia nữa, không thể bỏ sót vị trưởng bối nào.

Sáng hôm đó chọn lễ phục xong, Dư Văn Gia liền quay lại trường học. Đề tài nghiên cứu của cậu đang gấp rút, chỉ có thể tranh thủ thời gian vào cuối tuần. Trì Kính gọi điện cho mẹ, nói chiều sẽ đưa mẹ và bà ngoại đi chọn đồ mặc trong lễ cưới. Không ngờ mẹ anh bật cười sang sảng: "Con khỏi lo, mẹ mua xong lâu rồi."

Dù đang trong giai đoạn chuẩn bị đám cưới, nhưng vì Dư Văn Gia và Trì Kính đều rất bận rộn nên bố mẹ hai bên gần như không làm phiền gì, việc gì làm được là tự lo liệu hết. Quần áo là do mẹ Dư hẹn mẹ Trì cùng nhau đi chọn, đồ của ông nội và bà ngoại cũng đã mua đủ cả.

Mẹ Trì trước kia là tài xế xe buýt, mới nghỉ hưu được hai năm, giờ lĩnh lương hưu, ở nhà chăm sóc bà ngoại, cuộc sống nhàn nhã. Bà nói mình rảnh rỗi quá trời, hiếm lắm mới có chuyện để bận bịu một chút, vui đến mức cười cả ngày.

Bà còn kể với Trì Kính, hôm qua lúc anh tăng ca, Dư Văn Gia qua nhà ông nội ăn cơm cũng nói là sẽ đưa mọi người đi mua đồ mặc trong lễ cưới.

Thật ra Trì Kính không có cảm giác rõ ràng về chuyện mình sắp kết hôn.

Từ lúc quyết định kết hôn với Dư Văn Gia cho đến giờ, hầu như mọi việc đều do Dư Văn Gia đứng ra lo liệu, còn anh thì cứ bị đẩy về phía trước, luôn trong thế bị động. Nhưng kiểu bị động này không phải là bị ép buộc, mà giống như một sự thuận theo tự nhiên. Và từ sau khi Dư Văn Gia xác định chuyện cưới xin, cậu cũng không làm điều gì khiến Trì Kính cảm thấy khó xử nữa.

Cơn bão dần lắng xuống.

Giờ đây, Trì Kính như một con ếch bị ngâm trong nước ấm.

Biết trước kết cục của mình, nhưng lại không thể nhảy ra.

Buổi chiều rảnh rỗi, Trì Kính lại đi leo núi cùng Cừu Diệc.

Ban đầu Cừu Diệc hẹn anh vào buổi sáng, đã hẹn từ mấy hôm trước, nhưng Trì Kính không rảnh nên đổi sang chiều. Cừu Diệc còn bảo Trì Kính rủ cả Đinh Minh đi cùng, nhưng Đinh Minh phải kèm học cho con cháu nhà họ hàng nên không đến được.

"Cậu ta làm giáo viên à?" Sau khi lên xe, Cừu Diệc hỏi.

"Ừ, dạy cấp ba."

"Nhìn không ra đấy." Cừu Diệc bật cười. "Dạy môn gì vậy?"

"Vật lý."

"Thầy Đinh đúng là dễ tính quá." Cừu Diệc lắc đầu. "Họ hàng như vậy chẳng cần thiết phải giúp làm gì. Cuối tuần còn bắt người ta kèm con mình học, vô duyên lắm mới làm được chuyện đấy."

Trì Kính mỉm cười: "Không phải vì cậu ấy dễ tính đâu."

Cừu Diệc quay đầu liếc nhìn anh.

"Người họ hàng đó không phải kiểu quan hệ xã giao đơn thuần. Là bác sĩ, từng cứu mẹ cậu ấy một mạng. Còn đứa nhỏ được kèm học là kiểu nghịch ngợm khó bảo, chỉ có cậu ấy mới trị được."

"Vậy là chuyện này do cậu ta tự nguyện à?"

"Không hẳn là tự nguyện, nhưng nếu cậu ấy không muốn thì có kề dao vào cổ cũng không làm."

Cừu Diệc bật cười.

Lần này họ leo một ngọn núi cao hơn lần trước, mất gần ba tiếng mới lên đến đỉnh. Trên đỉnh núi có một ngôi chùa nhỏ, rất ít người lui tới.

Lần trước có Đinh Minh đi cùng, dọc đường nói chuyện rôm rả. Hôm nay thì khác, Trì Kính và Cừu Diệc hầu như không nói gì lúc leo núi, mỗi người đều chìm trong thế giới riêng, tận hưởng sự yên tĩnh và thoải mái mà núi rừng mang lại.

Hai người ngồi nghỉ trên một tảng đá lớn gần ngôi chùa. Sau khi lên tới đỉnh, cả hai đều im lặng rất lâu. Cừu Diệc chống tay ra sau, người hơi ngả nhắm mắt nghỉ. Trì Kính co một chân lên, nhìn xuống phong cảnh phía dưới.

Một lúc sau, Cừu Diệc mở mắt, lấy từ trong ba lô ra một chai nước khoáng uống một ngụm. Rồi y lục ra một gói kẹo socola Snickers đưa cho Trì Kính.

Vai Trì Kính bị khẽ chạm, anh quay đầu lại, thấy Cừu Diệc đang đưa gói kẹo về phía mình.

Trì Kính nhận lấy, cảm ơn một tiếng, vừa xé vỏ vừa nói: "Có một chuyện, tôi nghĩ vẫn nên nói với cậu."

Cừu Diệc uống một ngụm nước, li. ếm khóe môi rồi hỏi: "Chuyện gì vậy? Nghe giọng cậu có vẻ là chuyện quan trọng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!