Chương 3: (Vô Đề)

Trì Kính nhẹ nhàng lau đi bụi bẩn và vết máu trên mặt của Dư Văn Gia.

"Về nhà nhớ bôi chút dung dịch sát trùng, iodine chẳng hạn, cho sạch khuẩn."

Dư Văn Gia ngoan ngoãn gật đầu.

Trì Kính liếc nhìn về hướng Chu Vũ Hào đã rời đi, hỏi: "Trước đây nó có từng gây rắc rối cho em không?"

Dư Văn Gia lắc đầu. Trì Kính không nghe rõ, quay đầu lại nhìn cậu: "Hử?"

Dư Văn Gia đáp khẽ: "Không có."

Trì Kính chỉ vào vết trầy trên má cậu: "Anh không nói mấy chuyện như vậy. Những việc kiểu như bắt em làm chân sai vặt, viết bài hộ cũng tính là gây rắc rối đấy."

Dư Văn Gia lắc đầu: "Không có, trước giờ em chưa từng gặp anh ta."

Trì Kính gật đầu, còn định nói gì đó thì cậu bé trước mặt đột nhiên hỏi: "Chúng ta… từng gặp nhau rồi đúng không?"

Trì Kính nhìn cậu mấy giây, sau đó bật cười: "Hóa ra em thật sự không nhớ anh à."

Trì Kính không muốn giải thích thêm, chỉ quay người lại nói: "Đi thôi, anh đưa em về."

"Chúng ta thật sự từng gặp nhau rồi à?" Dư Văn Gia lon ton theo sau, vai đeo ba lô, mắt không rời khỏi gáy người đi trước.

Tóc người phía trước trông vừa mềm vừa mượt, lượn nhẹ trong làn gió chiều.

Đột nhiên Trì Kính quay người lại. Vì đi quá gần nên Dư Văn Gia không kịp phản ứng, mặt cậu đâm thẳng vào ngực anh…

Dư Văn Gia khẽ ngửi thấy một mùi thơm dịu nhẹ của xà phòng, đó là mùi hương từ bộ đồng phục nam sinh.

Nhiều năm sau, mùi hương ấy vẫn luôn khắc sâu trong ký ức của cậu.

Một bóng người nhỏ nhắn nhẹ như bông bất ngờ đâm sầm vào anh. Trì Kính còn chưa kịp phản ứng gì thì Dư Văn Gia đã bị phản lực đẩy ngả người ra sau.

Trì Kính đưa tay đỡ lấy cậu: "Này…"

Đứa trẻ này gầy yếu đến mức chỉ một cơn gió nhẹ cũng có thể cuốn bay đi được.

Khi ấy Trì Kính vẫn chưa biết rằng Dư Văn Gia nhỏ hơn mình tận năm tuổi. Anh chỉ nghĩ đứa bé này bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Trì Kính cũng có một cậu em trai, học cùng trường và cùng khối với Dư Văn Gia, nhưng nhìn hai người chẳng giống cùng tuổi chút nào.

Mãi sau này, Trì Kính mới biết, đúng là họ không cùng tuổi thật.

Miệng Dư Văn Gia va vào khóa kéo đồng phục của Trì Kính, môi dưới đỏ ửng lên.

"Đụng có đau không?" Trì Kính hỏi.

Dư Văn Gia ôm lấy mũi, lắc đầu: "Không ạ."

"Thật không đó?" Trì Kính bật cười, "Nước mắt còn chảy ra kìa."

Dư Văn Gia chớp mắt, trên hàng mi còn vương vài giọt nước mắt. Cậu ngoan ngoãn nói: "Miệng đau…"

Một lát sau lại nói thêm: "Mũi cũng đau…"

Trì Kính bật cười bất đắc dĩ: "Sao cứ dính sát vào anh thế." Anh nhìn môi cậu, môi dưới sưng lên nhưng may mà không bị chảy máu.

"Tự nhiên anh quay lại mà…" Giọng cậu bé mang theo chút trách móc.

"Anh đang nói chuyện với em mà." Trì Kính hạ giọng xuống, hơi cúi người nhìn cậu, "Lúc nãy em hỏi anh, chúng ta đã gặp nhau chưa. Nói cho em biết, đúng là đã gặp rồi, nhưng có vẻ em không nhớ anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!