Trì Kính cười khẽ một tiếng: "Nghe như thể nếu anh không cho em đến ở, em sẽ đi méc phụ huynh của anh vậy?"
Dư Văn Gia gật đầu, nghiêm túc đáp: "Đúng vậy."
Trì Kính nghiêng đầu bật cười.
Anh chợt cảm thấy như hiện tại cũng chẳng có gì không tốt. Anh đã chu toàn với tất cả mọi người, và mối quan hệ giữa anh với Dư Văn Gia vẫn giống như trước kia.
Ngoại trừ việc giữa họ giờ có thêm một tầng quan hệ hôn nhân trên danh nghĩa, thì tất cả mọi thứ khác đều không thay đổi.
Vẫn như ngày trước.
"Em đi đây, anh Kính." Dư Văn Gia nói, "Anh lái xe chậm thôi."
Trì Kính quay đầu lại nhìn, khẽ ừ một tiếng.
Bạn cùng phòng vẫn chưa về, ký túc xá tối om. Dư Văn Gia bật đèn lên, lấy quần áo rồi vào nhà tắm tắm rửa. Xong xuôi, cậu khoác thêm chiếc áo khoác dày, ngồi vào bàn và mở laptop ra.
Mở trình duyệt, Dư Văn Gia gõ vào ô tìm kiếm mấy chữ: "Kết hôn cần chuẩn bị những gì".
Cậu đeo kính, nghiêm túc đọc từng dòng, bên cạnh còn cầm một quyển sổ nhỏ để ghi chép lại.
Bên ngoài có tiếng mở khóa, bạn cùng phòng bước vào, tay xách một túi gà rán.
"Hôm nay cậu về sớm thế?" Bạn cùng phòng thấy Dư Văn Gia đeo kính thì tưởng cậu đang đọc tài liệu, lúc đi ngang lướt mắt nhìn thấy màn hình máy tính toàn một màu đỏ rực mới nhìn kỹ lại, đâu phải tài liệu gì.
Kẹo cưới, thiệp mời, lễ phục…
Lại nhìn ô tìm kiếm: Kết hôn cần chuẩn bị những gì…
Cái này là sao nữa?
Bạn cùng phòng dừng lại, nhìn chằm chằm màn hình máy tính của Dư Văn Gia: "Máy cậu bị nhiễm virus hả?"
Dư Văn Gia giật mình, quay lại nhìn một cái.
Bạn cùng phòng chớp mắt liên tục, không biết mình có nhìn nhầm không.
Dư Văn Gia di chuột, tắt trình duyệt đi.
Rõ ràng máy cậu ấy không bị hư gì cả, mọi thao tác đều là cậu ấy tự làm. Bạn cùng phòng đầy vẻ nghi hoặc: "Cậu tìm mấy cái này làm gì?"
"Có ích." Dư Văn Gia tháo kính ra, đồng thời cũng gập cuốn sổ nhỏ bên cạnh lại.
"Có ích?" Bạn cùng phòng chẳng hề liên tưởng đến Dư Văn Gia, cũng không để tâm, buột miệng nói: "Nhà cậu có người sắp kết hôn à?"
Chuyện này dù có nghĩ nát óc cũng không thể liên tưởng đến Dư Văn Gia được.
Dư Văn Gia cũng không giải thích gì, chỉ khẽ đáp: "Ừ."
Ngay ngày hôm sau, sau khi chốt ngày cưới, mẹ Trì và bà ngoại đã đi một chuyến đến chợ đầu mối chuyên đồ cưới để mua sắm những thứ cần thiết. Dư Văn Gia và Trì Kính ngày thường đều rất bận, ban ngày hầu như không thấy bóng dáng, hai vị trưởng bối biết không thể trông chờ gì vào việc họ tự chuẩn bị cho đám cưới.
Buổi trưa, Trì Kính nhận được cuộc gọi từ mẹ, bảo anh mở wechat ra xem để chọn mẫu thiệp mời và kẹo cưới.
Trì Kính mở wechat lên, thấy mẹ gửi cho mình mấy bức ảnh, đều là các mẫu thiệp mời và kẹo cưới khác nhau. Anh chuyển hết ảnh sang cho Dư Văn Gia, nhắn: "Phụ huynh gửi nè, chọn đi."
Giờ nghỉ trưa, Dư Văn Gia phản hồi rất nhanh: "Anh chọn là được rồi."
Trì Kính chọn một mẫu thiệp trông đơn giản mà vẫn trang nhã, gửi lại, "Cái này được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!