Chương 27: (Vô Đề)

"Mẹ."

"Con chào dì Tần."

"Ừ." Mẹ Trì mỉm cười gật đầu, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người họ.

Mẹ Trì biết mật mã khóa cửa nhà Trì Kính, thỉnh thoảng vẫn ghé qua. Hôm nay bà hầm bò kho, muốn mang sang cho con trai. Mẹ Trì mở khóa vào nhà như mọi khi, thấy ở cửa có hai đôi giày, một đôi giày da của Trì Kính và một đôi giày thể thao trắng. Trong bếp có người đang rửa bát, tiếng nước chảy át hết tiếng bước chân nên không ai phát hiện bà đã vào nhà.

"Bảo sao ở cửa có hai đôi giày." Mẹ Trì nhìn Dư Văn Gia mỉm cười, "Văn Gia, sao con lại ở đây?"

"Con đến ăn tối với anh Kính."

"Con đến đây ăn tối á?" Mẹ Trì ngạc nhiên ra mặt, "Trời ạ, con đúng là không kén ăn gì hết, nó mà nấu cơm thì con có ăn được gì đâu, nấu nướng tệ muốn chết."

"Mẹ, mẹ nói quá rồi đó." Trì Kính rửa xong bát, treo lên giá cho ráo nước.

"Hai đứa ăn no chưa?" Giọng mẹ Trì đầy quan tâm.

Trì Kính cười nói: "Mẹ đừng nói móc con nữa được không? Mẹ yên tâm, bữa tối nay không phải con nấu, không có chuyện như mẹ lo lắng đâu."

Mẹ Trì ngạc nhiên nhìn Dư Văn Gia: "Thế Gia Gia nấu hả?" Bà chớp mắt hai cái, khẽ hỏi: "Con đến đây nấu cơm cho nó ăn à?"

Dư Văn Gia khẽ gật đầu: "Vâng ạ."

Mẹ Trì đặt hộp bò kho lên bàn bếp, tay nhẹ nhàng vuốt nắp hộp rồi ngẩn người một lúc. Lọ hoa trong phòng khách vẫn còn cắm bó hoa hôm trước Dư Văn Gia tặng, vừa bước vào bà đã thấy. Những điều này khiến người ta không khỏi suy nghĩ nhiều một chút.

"Mẹ có mang gì cho con không?" Trì Kính tò mò ghé đầu nhìn qua.

Mẹ Trì như bừng tỉnh, vỗ nhẹ lên nắp hộp: "Bò kho." Bà quay sang Dư Văn Gia: "Gia Gia, lát nữa con cũng mang ít về ăn nhé, dì nấu nhiều lắm."

"Cảm ơn dì Tần."

Mẹ Trì lấy hộp dùng một lần để chia phần cho Dư Văn Gia mang đi. Dư Văn Gia nói vẫn còn việc ở trường nên không ở lại lâu.

Trì Kính tiễn cậu ra tận cửa.

Dư Văn Gia ngồi ở hiên thay giày.

"Cảm ơn tiến sĩ Dư vì đại tiệc hôm nay." Trì Kính nói.

Dư Văn Gia cúi xuống buộc dây giày, ngẩng mắt nhìn anh một cái, rồi lại cúi đầu: "Cũng không đến mức gọi là đại tiệc."

"Trong mắt anh thì đúng là đại tiệc đấy." Trì Kính mỉm cười.

Dư Văn Gia đứng dậy, nói: "Anh thấy hợp khẩu vị là tốt rồi."

"Rất hợp luôn." Trì Kính đáp.

Dư Văn Gia cầm lấy ba lô và hộp cơm trên tủ cạnh cửa ra vào, trước khi đi còn quay lại hỏi Trì Kính: "Nếu đã hợp khẩu vị, vậy em đủ tư cách lo bữa ăn cho anh không?"

Trì Kính khẽ chớp mắt một cái.

Chưa kịp trả lời, Dư Văn Gia đã nói tiếp: "Về sau để em lo chuyện cơm nước, nấu cho anh ăn."

Dường như cậu chẳng cần nghe phản hồi, chỉ để lại câu đó rồi xách ba lô rời đi.

Trì Kính đóng cửa lại, vừa quay đầu đã chạm phải ánh mắt của mẹ mình. Bà đang thu dọn sofa trong phòng khách, thay vỏ mới cho mấy cái gối tựa. Lúc đang vỗ nhẹ vào gối, bà liếc nhìn về phía cửa ra vào.

"Con với Văn Gia dạo này thân nhau quá nhỉ?" Mẹ Trì hỏi, giọng mang theo chút thăm dò.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!