Chương 20: (Vô Đề)

Phòng khách đột nhiên tối lại. Quản gia đã tắt đèn chính, đẩy chiếc bánh kem cắm nến từ trong bếp ra. Vừa mới xuất hiện đã có người reo lên một tiếng. Trong ánh sáng lờ mờ, Dư Văn Gia im lặng nhìn Trì Kính, cuộc trò chuyện giữa hai người cũng vì thế mà ngắt quãng.

"Nhân vật chính còn đứng ngây ra đó làm gì?" Có người kéo Trì Kính về giữa phòng khách. Không biết là ai khởi xướng, bài hát chúc mừng sinh nhật vang lên, mọi người vừa hát vừa vỗ tay, vây quanh Trì Kính ở trung tâm.

Trì Kính sắp bước sang tuổi ba mươi, vậy mà đây lại là lần đầu tiên anh được đón sinh nhật cùng nhiều người như vậy. Nhớ lại mấy năm trước... hôm nay thật sự quá náo nhiệt.

Ước nguyện và thổi nến giữa một rừng lời chúc, Trì Kính theo bản năng ngẩng đầu tìm Dư Văn Gia, thấy cậu đứng ở vòng ngoài cùng, khẽ mấp máy môi, hình như đang nói "chúc mừng sinh nhật".

Sau khi quản gia chia bánh xong, Trì Kính bận rộn tiếp đãi bạn bè và bạn học cũ. Dư Văn Gia vốn định tìm một góc yên tĩnh để ngồi thì Đinh Minh đưa cho cậu một đĩa bánh nhỏ: "Này, ăn chút bánh đi."

Dư Văn Gia không thích đồ ngọt, nhưng vẫn nhận lấy và nói lời cảm ơn: "Cảm ơn."

Đinh Minh cười hỏi: "Không quen với mấy chỗ thế này nhỉ?"

Dư Văn Gia đáp: "Cũng tạm."

Nhưng với vẻ mặt như thể cả thế giới đều đáng ghét kia, Đinh Minh thật sự không tin cậu chỉ là "cũng tạm".

Dù vậy, lời của Đinh Minh lại khiến Dư Văn Gia bừng tỉnh, đây là sinh nhật của Trì Kính, nếu mình tỏ ra quá xa cách, e rằng sẽ không hay.

Vừa ngồi xuống, Đinh Minh đã thấy Dư Văn Gia bước tới, chọn chiếc ghế đơn gần mình mà ngồi. Đinh Minh cầm cốc lên hỏi: "Uống gì? Cậu uống rượu không?"

Dư Văn Gia lắc đầu.

"Vậy uống nước ngọt nhé. Hay là trà thanh nhiệt?"

Dư Văn Gia nghĩ một lúc, đáp: "Trà thanh nhiệt đi ạ."

Đinh Minh rót cho cậu một ly, nhẹ nhàng đẩy sang, chiếc ly lướt trên mặt bàn rồi dừng lại ngay trước mặt Dư Văn Gia.

"Cảm ơn anh Minh."

"Không có gì." Đinh Minh mỉm cười đáp.

Trì Kính vẫn bận rộn với bạn bè, Dư Văn Gia không có cơ hội nói chuyện với anh. Cậu ngồi đó ăn bánh mà chẳng cảm nhận được vị gì, theo thói quen mò điện thoại trong túi, nhưng sờ soạng một hồi mới nhớ ra đã để quên trong bếp.

Dư Văn Gia quay lại bếp lấy điện thoại, thấy mẹ vừa gọi cho mình cách đây năm phút. Cậu gọi lại, đứng trong bếp nói chuyện với mẹ một lúc.

Khi trở ra, cậu thấy khu vực sofa đã có khá nhiều người tụ lại, Đinh Minh đang cầm micro hát. Cậu đảo mắt nhìn quanh mà chẳng thấy Trì Kính đâu.

Dư Văn Gia trở lại ghế ngồi. Bánh thì không nuốt nổi nữa, vị kem khiến cậu hơi ngán. Cậu cầm ly trà vừa rồi lên uống một ngụm, không ngờ trong ly có rượu, vừa uống vào đã bị sặc, ho rũ rượi.

Lúc ấy đầu óc cậu vẫn đang mải nghĩ đến những lời Trì Kính nói trước đó, nên chẳng để ý gì, cứ thế uống một ngụm lớn. Vì chưa từng uống rượu bao giờ, cổ cậu lập tức đỏ ửng lên. Vừa hay lúc đó Đinh Minh hát xong, đi đến thì thấy từ cổ lên mặt Dư Văn Gia đều đỏ bừng.

"Sao thế này?" Đinh Minh vỗ nhẹ vào lưng cậu.

Dư Văn Gia bị sặc, lấy tay che miệng, đầu bắt đầu choáng váng.

"Chắc là uống nhầm rượu rồi?" Có người bên cạnh nói, "Có khi lấy nhầm ly ấy."

Đinh Minh nghiêng đầu nhìn mấy ly trên bàn, đưa một ly lên ngửi kỹ, phát hiện ly không bị lấy nhầm, nhưng chẳng biết ai trong lúc lơ ngơ lại đổ rượu vào đó. Loại rượu đó có màu gần giống trà thanh nhiệt, lại là rượu Tây nên không nồng như rượu trắng, mùi không rõ lắm. Có lẽ lúc nãy Dư Văn Gia không chú ý nên mới uống nhầm.

Trông dáng vẻ thì chắc Dư Văn Gia cũng chưa uống bao nhiêu. Đinh Minh đưa cho cậu một chai nước khoáng, cười nói: "Uống tí xíu đã đỏ mặt rồi. Khó chịu lắm không?"

Dư Văn Gia cúi đầu, không trả lời.

Đinh Minh cúi người nhìn cậu: "Ổn chứ?"

Dư Văn Gia khẽ lắc đầu, giọng hơi khàn: "Em không sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!