Hôm nay đầu óc Dư Văn Gia có hơi chậm chạp, nhưng vẫn nhanh chóng phản ứng lại. Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh một chú thỏ Bắc Cực đang đứng dậy, bèn khẽ nói: "Em không phải."
Trì Kính bật cười, giọng nói mang theo ý trêu chọc như đang dỗ trẻ con: "Ừ, không phải."
Lâu rồi không gặp, khí chất của Dư Văn Gia đã thay đổi khá nhiều, nét mặt cũng trở nên sắc bén hơn. Trước kia cậu còn một chút thịt má phúng phính, khi đó khuôn mặt trông mới thực sự mềm mại, vẫn còn dáng vẻ của một cậu thiếu niên non nớt.
Dư Văn Gia hơi nghiêng người một chút, hai người sóng bước đi cùng nhau. Khóe mắt cậu khẽ lướt qua gương mặt của Trì Kính.
Trì Kính đúng là đã gầy đi rất nhiều, có lẽ vì vậy mà đường nét khuôn mặt trở nên rõ nét, ngũ quan nhìn nghiêng cũng có phần sắc sảo hơn so với trước kia. Nhưng ánh mắt và khí chất vẫn trầm tĩnh ấm áp, khi cười còn mang theo nét khí khái trẻ trung của thuở niên thiếu.
"Lúc ngồi nhìn không ra." Trì Kính nhìn về phía trước, nói, "Giờ ai cũng cao hơn anh cả."
Dư Văn Gia không nói gì, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Từ nhỏ Dư Văn Gia đã khá dè dặt, lớn rồi dường như vẫn vậy. Nhìn dáng vẻ bây giờ của cậu giống như đang giữ khoảng cách, cứ như không quen thân với Trì Kính.
Nhưng thật ra, dù thân hay không thân thì Dư Văn Gia cũng đều như thế, có chút lạnh nhạt, không quá gần gũi. Nếu so sánh thì cậu giống mèo hơn là thỏ.
Hồi nhỏ, có một khoảng thời gian khá dài Dư Văn Gia rất bám lấy Trì Kính, làm gì cũng muốn có anh đi cùng. Khi đó cậu vẫn còn học cấp hai, là một đứa trẻ khá ngầu, ngoại hình sáng sủa nhưng chẳng mấy khi chủ động bắt chuyện với ai. Sau này Trì Kính mới phát hiện ra cậu là kiểu người chậm nhiệt, khi đã thân thì rất thích trò chuyện, thậm chí còn có chút bám người.
Cũng chính khoảng thời gian đó, Trì Kính mới cảm thấy Dư Văn Gia gần gũi và mềm mại với mình nhất.
Sau này, có lẽ là do lớn lên rồi, Dư Văn Gia lại dần không thân thiết với anh như trước nữa, khoảng cách giữa hai người ngày càng rõ rệt.
"Mới hai năm không gặp mà đã xa lạ với anh như vậy rồi." Trì Kính nghiêng đầu nhìn cậu một cái.
"Không có."
"Thật không?"
"Thật."
Trì Kính gật đầu. Anh biết nếu Dư Văn Gia đã nói "thật", thì chính là thật.
"Lần này về rồi, còn đi nữa không?" Dư Văn Gia cũng biết câu hỏi này có hơi ngốc nghếch. Trì Kính là nhà ngoại giao, sao có thể ở yên một nơi lâu dài được.
Trì Kính khẽ cười, nói: "Ở được vài năm là cùng."
Tới cửa phòng bao, Dư Văn Gia bước lên trước mở cửa, chắn trước mặt Trì Kính. Trì Kính nhận ra, cậu không chỉ cao hơn mà vai lưng cũng rộng hơn nhiều.
Đúng là không còn là trẻ con nữa rồi.
Trì Kính khẽ cười trong lòng, không nhịn được trêu chọc: "Hai năm qua ăn gì mà cao lớn như thỏ Bắc Cực vậy?"
Dư Văn Gia quay đầu nhìn anh một cái, trả lời trật hướng: "Anh thích thỏ Bắc Cực lắm à?"
"Bắt đúng trọng tâm ghê, anh hỏi đông, em trả lời tây." Trì Kính búng nhẹ vào trán cậu một cái.
Dư Văn Gia biết anh đang nói đến điều gì, nhưng cậu thật sự muốn biết rốt cuộc Trì Kính có thích thỏ Bắc Cực hay không.
Cửa phòng bao vừa mở ra, tiếng nói cười từ bên trong lập tức tràn ra ngoài. Giọng Dư Văn Gia dần bị át đi: "Vậy có thích không?"
"Cũng được, trông khá buồn cười." Trì Kính trả lời một cách khách quan và thành thật.
"Vậy ý anh là em trông buồn cười." Dư Văn Gia nói với vẻ nghiêm túc, nhưng thật ra là đang trêu lại.
Trì Kính bật cười: "Là vì thấy em đáng yêu."
Không trách được Trì Kính cứ hay trêu chuyện thỏ Bắc Cực, đúng là vì thân hình của Dư Văn Gia bây giờ khác quá nhiều so với lúc nhỏ. Trước khi vào cấp ba, Dư Văn Gia từng rất nhỏ con, lại thêm tính cách không hoà đồng nên từng bị bắt nạt ở mức độ nhất định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!