Chương 19: (Vô Đề)

"Vì sao vậy?" Allen mỉm cười, trong mắt ánh lên vẻ hứng thú, "Chẳng lẽ, giữa cậu và cậu ta có quan hệ gì khác?"

Đinh Minh đang ngậm một ngụm rượu suýt nữa bị sặc, hắn nhìn Allen cười cười: "Nói năng cẩn thận chút."

Allen cũng bật cười: "Thế thì sao nào, ngoài lý do đó ra, tôi chẳng nghĩ ra lý do nào khác cả."

"Carlos à?" Allen quay sang nhìn Trì Kính.

"Là em trai mà tôi rất quý trọng." Trì Kính khẽ nhấp một ngụm rượu, "Cậu với em ấy không cùng đường, đừng đem tâm tư của cậu đặt lên người em ấy."

"Sao lại không cùng đường?"

"Người ta là người đứng đắn."

"Còn tôi thì không à?"

Trì Kính liếc nhìn y một cái, nửa cười nửa không: "Cái này cậu tự hỏi bản thân đi."

Allen bật cười khẽ khàng: "Cậu độc miệng thật đấy, Carlos."

Trì Kính không bận tâm đến lời của y, chỉ cười nhạt: "Chẳng lẽ tôi nói sai? Hay là cậu vẫn chưa dám đối mặt với chính mình?"

"Chuyện đó tôi nhìn rõ từ lâu rồi."

"Vậy thì không cần phải giải thích nhiều nữa, cậu hiểu ý tôi rồi đó." Trì Kính nói rõ ràng, "Nếu cậu chỉ định tìm người để chơi bời, thì đừng có động đến em ấy. Đừng xem em ấy như con mồi."

"Được thôi." Allen nhún vai, "Tôi từ bỏ."

Đã là người mà Trì Kính xem trọng, chắc chắn y sẽ không chủ động dây vào. Nhưng chỉ nghĩ đến gương mặt kia, quá hợp gu của y, vẫn thấy hơi tiếc một chút.

Đinh Minh và Allen vốn không quá thân, thấy Trì Kính đang nói chuyện với Allen, hắn cầm ly rượu ra phòng khách tìm mấy người bạn học cũ. Cách người trưởng thành kết thân với nhau cũng đơn giản, chỉ cần một bữa cơm, vài ly rượu là có thể nhanh chóng trở nên thân thiết. Phòng khách vẫn rôm rả tiếng cười nói, người hát thì hát, người uống thì uống, người chơi trò chơi thì chơi.

Đinh Minh ngồi xuống sofa trò chuyện vài câu với Trang Sở, chưa được bao lâu thì điện thoại của Trang Sở lại reo lên, không biết hôm nay là lần thứ mấy rồi.

Đinh Minh cúi đầu liếc nhìn điện thoại của gã: "Sao thế? Hôm nay điện thoại cậu reo hoài vậy, chủ nợ tới tận cửa rồi hả?"

Trang Sở nhìn màn hình, trên mặt không có biểu cảm gì, nhếch môi cười lạnh: "Đúng là chủ nợ tìm đến cửa thật."

Lần này gã không từ chối nữa, cầm điện thoại bước ra ngoài sân.

Trang Sở lướt tay mở máy, áp điện thoại lên tai, là một số lạ, nhưng không nằm ngoài dự đoán, đầu dây bên kia vang lên giọng nói mà gã quá đỗi quen thuộc: "Cuối cùng anh cũng chịu nghe máy rồi à?"

"Cậu định cứ dây dưa mãi không dứt à?"

"Đương nhiên là không thể dứt." Giọng nói bên kia điện thoại vẫn ngạo mạn và thờ ơ như thường lệ, "Trang Sở, giữa em và anh, mãi mãi cũng không thể kết thúc."

Trang Sở vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, không đáp.

Người đang nói là bạn trai cũ mà gã mới chia tay chưa đầy một tháng. Do bố hai người có hợp tác làm ăn, nên lần chia tay này khiến Trang Sở cực kỳ mệt mỏi. Trong số những mối tình đã qua của gã, đa phần đều chia tay trong hòa bình, chỉ có người này là cố chấp và phiền toái nhất. Họ quen nhau tại một buổi tiệc của tập đoàn, mà lý do khiến gã để ý đến đối phương đơn giản chỉ vì cậu ta có vài phần giống Trì Kính.

Trang Sở không thật sự yêu cậu ta, nhưng giữa hai người lại khá hợp nhau trong chuyện giường chiếu. Vì vậy dù biết tính cách người kia có phần cực đoan, Trang Sở vẫn duy trì mối quan hệ này khá lâu, lâu nhất trong số những người từng quen.

Trang Sở biết rõ từ đầu rằng ngoài khuôn mặt đó ra thì người này chẳng có điểm gì giống Trì Kính cả, hai người họ vốn là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

Sau này Trang Sở mới phát hiện bố của cậu ta lại là đối tác làm ăn của bố mình. Vì mối quan hệ này, một người bạn trai gần như chỉ mang tính "thể xác" lại trở thành đối tượng mà bố gã kỳ vọng gã sẽ cưới làm chồng.

Chỉ nghĩ thôi cũng thấy nực cười.

Dĩ nhiên, Trang Sở cũng thấy mình thật ngu ngốc, vì đã để bản thân dây dưa không dứt, tự giày vò lẫn nhau suốt thời gian qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!