Allen ngừng lại vài giây rồi tiếp tục hát, nhưng quay đầu đã thấy Trì Kính đứng dậy nên dứt khoát tắt micro. Giờ y hứng thú với người mới đến hơn là hát.
"Có bạn mới tới này." Allen cầm micro nói, mắt nhìn về phía Dư Văn Gia.
Lông mày Dư Văn Gia càng nhíu chặt. Cậu ghét bị người khác nhìn chằm chằm, cũng ghét trở thành tâm điểm của đám đông.
Trì Kính bước lại gần, kéo micro trong tay Allen xuống, nói với mọi người: "Các cậu cứ tiếp tục chơi đi, tôi ra chào bạn một chút."
"Tôi còn hát không đây?" Allen hỏi.
"Tùy cậu." Trì Kính vừa nói vừa đi về phía Dư Văn Gia.
Mọi người bảo Allen hát cho xong bài đi, Allen cười cười hát tiếp, nhưng chẳng còn tí hứng nào, hát mà lòng không ở đó, ánh mắt cứ liếc về phía cửa.
"Vừa mới mổ xong." Dư Văn Gia giải thích với Trì Kính, nói xong, ánh mắt dừng lại trên chiếc cà vạt trước ngực anh, chính là món quà sinh nhật cậu tặng.
"Em đến được là tốt rồi." Trì Kính nhìn mái tóc hơi rối của cậu, bật cười: "Tóc tai sao mà loạn thế?"
Dư Văn Gia giật mình, nói: "Chắc là bị mũ mổ ép thành vậy."
Vừa nói vừa đưa tay vuốt tóc mái, khẽ hỏi Trì Kính: "Rối lắm à?"
"Cũng được." Trì Kính đáp, "Rối mà có nét riêng."
Dư Văn Gia hơi nhíu mày, gánh nặng hình tượng của cậu chỉ dành cho Trì Kính. Cách Trì Kính nói khiến cậu thấy chắc tóc mình loạn đến mức khó coi rồi.
Cậu quay đầu tính sửa tóc, vừa đưa tay lên thì Trì Kính đã vươn tay tới, khẽ chỉnh lại tóc mái giúp cậu.
"Cúi đầu chút, để anh sửa cho."
Dư Văn Gia ngoan ngoãn cúi đầu, Trì Kính dùng tay vuốt vài cái, tóc bớt loạn đi đôi chút, nhưng vì bị ép thành kiểu vuốt ngược, vừa thả tay ra là tóc lại bật trở về như cũ.
Cũng đủ hiểu ca mổ vừa rồi kéo dài bao lâu.
"Lần nào phẫu thuật cũng lâu vậy sao?" Trì Kính hỏi.
"Phần lớn là vậy."
Trì Kính bất lực không ép tóc cậu về được, khẽ vỗ sau đầu cậu một cái: "Thôi kệ đi. Tóc em có chính kiến riêng rồi, không chịu nghe lời."
Dư Văn Gia để lộ trán ra thì khí chất lập tức khác hẳn. Ngũ quan của cậu vốn sắc bén, bị tóc che thì trông ngoan hơn, còn khi để lộ hoàn toàn, cả khuôn mặt lại toát lên vẻ sắc sảo, thậm chí hơi áp lực.
"Ừm." Dư Văn Gia khẽ đáp, rồi ngẩng lên liếc về phía Allen, vừa đúng lúc bắt gặp ánh mắt y. Bài "Em chỉ quan tâm anh" vừa hát xong, bên đó còn đang vỗ tay rôm rả. Dư Văn Gia thu lại ánh nhìn, tay cầm điện thoại, ngón tay gõ nhẹ lên mặt sau máy, hỏi Trì Kính: "Vừa rồi anh ta hát tặng anh à?"
Trì Kính cười khẽ, nói: "Ừ, đúng rồi."
"Hát mấy bài kiểu đó với anh làm gì?"
Trì Kính cảm thấy đầu óc linh hoạt của Dư Văn Gia chắc dùng hết vào học hành rồi, trong mấy chuyện thế này phản ứng chậm thật.
"Em nghĩ xem." Trì Kính búng trán cậu một cái. "Thua trò chơi thì phải phạt thôi. Em tưởng cậu ta tỏ tình với anh bằng tình ca chắc?"
Dư Văn Gia im lặng.
"Em chưa ăn gì đúng không?" Trì Kính hỏi.
"Ừm."
"Đi, vào bếp, có để phần cho em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!