Chương 14: (Vô Đề)

Trì Kính cúi đầu, day day trán, vừa buồn cười vừa bất lực.

Khi nãy ánh mắt bà ngoại đảo lia lịa, chẳng biết trong đầu đang toan tính gì, ai mà ngờ được bà lại nghĩ xa đến thế. Chính sách hôn nhân đồng giới đã được thông qua và áp dụng từ mấy năm trước, giờ hai người đàn ông kết hôn vốn chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.

"Bà yên tâm đi ạ." Trì Kính dịu giọng nói với bà, "Nếu con thật sự có ý định như vậy, nhất định sẽ không giấu bà đâu."

Trì Minh mãi mới nuốt được ngụm canh, cúi đầu cười khúc khích, nghiêng người ghé tai anh trai thì thầm: "Bà bị mê sảng rồi."

"Nói gì đấy hả!" Bà cụ giơ tay vỗ nhẹ vào trán y, "Tuy tôi già rồi nhưng tai vẫn còn thính đấy nhé!"

"Con đang khen bà mà." Trì Minh quay sang giơ ngón cái, "Tai thính, mắt sáng, nhìn xa trông rộng, tinh anh như thần. Biết đâu anh con thật sự lại thích con trai thì sao."

Cái số Trì Minh sinh ra đúng là để bị anh trai chỉnh đốn, y huých vai vào người Trì Kính, giọng trêu chọc: "Đến lúc đó mà dẫn "chồng nhỏ" về, chắc cả nhà vui lắm đây."

"Ăn cơm đi." Trì Kính gắp một miếng khoai tây cho cậu em. Trì Minh đang nói hăng say, thấy vậy thì gắp lên ăn luôn. Ai ngờ miếng ấy là gừng đội lốt khoai, vừa cắn một cái, mùi gừng nồng xộc thẳng lên mũi, lan khắp khoang miệng.

Trì Minh vừa ngậm miếng gừng vừa cười tít mắt nhìn anh trai, cười đến mức sắp không thở nổi nữa rồi.

Trì Minh cúi đầu nhè miếng gừng ra. Chiêu trò của anh trai đúng là trẻ con thật, nhưng mức độ "sát thương" thì không hề nhẹ, mùi gừng cay xộc ấy vẫn còn vương mãi trong miệng, chẳng dễ gì tan đi.

"Lớn tướng rồi." Trì Minh gắp miếng gừng đưa đến trước mặt Trì Kính, như muốn đưa tang vật cho thủ phạm xem, "Mà cứ như trẻ con."

"Chắc chắn không trẻ con bằng con." Mẹ Trì cười nói chen vào.

Một tràng luyên thuyên của Trì Minh không những thành công làm bà ngoại phân tâm, mà còn khiến bà cười tít cả mắt, quên béng chuyện muốn tiếp tục hỏi han Trì Kính.

Ăn xong, mẹ Trì vào bếp cắt ít trái cây, còn Dư Văn Gia thì nhận cuộc điện thoại rồi đi ra sân.

Bà ngoại ăn cơm xong về phòng mãi vẫn chưa thấy quay lại, Trì Kính liền sang xem thử. Vừa bước vào đã thấy bà ngồi trên giường, tay ôm ngực, thở có vẻ hơi gấp.

"Sao thế ạ?" Trì Kính vội bước tới, "Bà không khỏe à?"

Bà xua tay, mỉm cười: "Không sao đâu, chỉ hơi hồi hộp, ngồi đây nghỉ tí là ổn mà."

Trì Kính chau mày: "Bà có thở nổi không? Có chỗ nào thấy khó chịu không?"

"Ây da, không có đâu mà, bà vẫn thế mấy năm nay rồi. Toàn bệnh cũ, không sao đâu. Lâu lắm mới vui đến vậy, cảm xúc mạnh quá thôi." Bà vỗ nhẹ lên tay anh, "Thật đấy, không sao đâu."

"Vài hôm nữa con rảnh, con đưa bà đi bệnh viện kiểm tra lại cho chắc nhé."

"Ôi giời ơi, kiểm tra gì chứ, không cần đâu. Con bận bao nhiêu việc, bà vẫn đi khám định kỳ đều đều mà, không có gì nghiêm trọng đâu."

Thật ra mấy ngày nay Trì Kính cũng bận túi bụi, chẳng có thời gian rảnh, mà ngày kia còn phải ra nước ngoài. Anh ra sân nói với Trì Minh: "Lát nữa rảnh thì dẫn bà đi khám một chuyến nhé. Mấy ngày nữa anh phải đi nước ngoài, không sắp được thời gian."

Trì Minh đang lau bàn, ngẩng lên nhìn anh: "Sao vậy? Bà thấy không khỏe à?"

"Nói là thấy hồi hộp, tim đập nhanh."

Trước đây bà ngoại từng có bệnh tim, hơn mười năm trước đã phẫu thuật xong rồi, giờ chỉ còn lại triệu chứng hồi hộp nhẹ. Nhưng để chắc ăn, Trì Kính vẫn muốn đưa bà đi kiểm tra kỹ hơn.

"Được rồi, mai em dẫn bà đi."

Trì Minh dọn dẹp xong thì vào phòng nằm nghỉ một lát. Phòng hai anh em lúc sửa lại hầu như không thay đổi gì so với hồi nhỏ, vẫn là chiếc giường tầng đôi, bàn dài đặt trước cửa sổ. Giường dưới là của Trì Kính. Trì Minh bước vào là lập tức nằm luôn lên giường anh trai. Ngày xưa cái giường nhỏ này vừa vặn, giờ thì đôi chân dài quá khổ của y đã chẳng còn chỗ đặt. Trì Minh không cởi giày, hai chân cứ thế vắt lên lan can kim loại ở cuối giường, tay che mặt, nghỉ chốc lát.

Dư Văn Gia đã lâu không quay lại nơi này, vừa bước vào đã cảm thấy thoáng bâng khuâng. Căn phòng nhỏ gần như chẳng thay đổi gì, bàn học, giường ngủ, mọi thứ vẫn như xưa.

Dù Trì Kính và Trì Minh hiếm khi về ở, mẹ Trì vẫn thường xuyên dọn dẹp căn phòng sạch sẽ tinh tươm. Ga trải giường cũ nhưng gọn gàng, mọi dấu vết sinh hoạt của hai đứa con vẫn được giữ nguyên.

Trên giường của Trì Kính là bộ ga hoa văn cũ kỹ quen thuộc mà Dư Văn Gia từng biết rõ. Hồi trước, cạnh gối còn có một chú gấu nhỏ mặc đồ phi hành gia. Giờ thì gấu không còn ở đó nữa, có thể đã được cất đi, cũng có thể bị vứt rồi. Chú gấu ấy từng gắn liền với một quãng ký ức mà Dư Văn Gia không muốn nhớ lại. Nếu là cậu của năm xưa, giờ có lẽ đã bĩu môi giận dỗi, bắt Trì Kính nói rõ xem đã cất gấu của cậu ở đâu rồi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!