"Tha cho em đấy." Trì Kính vừa nói vừa đánh lái quẹo sang đường khác. "Anh sắp đến trung tâm hội nghị rồi, có muốn về nhà anh ăn cơm không?"
"Ừm."
"Anh đến đón em, xe đậu ở ngoài."
Trì Kính tìm chỗ đỗ xe gần cổng nhất có thể. Hôm nay bãi xe ngoài trời của trung tâm hội nghị kín đặc xe, may mà hội nghị vừa kết thúc, xe cộ bắt đầu rời đi dần. Anh bị kẹt giữa đường, nhìn dòng người túa ra từ cổng hội trường. Trì Kính đánh xe tới gần cổng, đậu lại và chờ Dư Văn Gia.
Chưa đầy vài phút sau, Dư Văn Gia theo sau một nhóm người bước ra. Hôm nay cậu mặc đồ công sở, một bộ vest đen phẳng phiu, dáng người cao ráo nổi bật. Đây là lần đầu tiên Trì Kính thấy cậu mặc đồ như vậy, cảm giác hoàn toàn khác lạ. Có lẽ vì đã lâu không gặp, trong mắt Trì Kính, Dư Văn Gia vẫn luôn là cậu thiếu niên trong ký ức. Nhưng từ ngày anh về nước, Trì Kính đã dần nhận ra những thay đổi nơi người đối diện, không chỉ là vóc dáng, mà còn là nét mặt, khí chất, tất cả đều trưởng thành hơn nhiều.
Bình thường Dư Văn Gia hay mặc hoodie với quần thể thao, trông rất ra dáng sinh viên, chẳng thể hiện rõ khí chất như hôm nay. Nhưng vừa khoác lên bộ vest, cả người lập tức toát ra vẻ chững chạc, lạnh lùng mà cuốn hút.
Trì Kính bật đèn xi nhan cảnh báo, Dư Văn Gia liếc về phía anh.
Những người đi cùng cậu cũng nhìn theo. Lý Triệt thấy Trì Kính thì hơi bất ngờ, từ xa vẫy tay chào. Ngồi trong xe mà chào người ta thì có hơi thiếu lịch sự, Trì Kính liền mở cửa bước xuống, mỉm cười gật đầu chào Lý Triệt.
Dư Văn Gia lên xe trong ánh mắt dõi theo của mọi người.
"Hôm nay em mặc đẹp đấy." Trì Kính thắt dây an toàn, khởi động xe. "Em hợp với vest lắm."
Dư Văn Gia không quá quan tâm chuyện mình có đẹp trai hay không, trước khi ra ngoài thậm chí còn chẳng thèm soi gương, hoàn toàn không biết bản thân trông như thế nào. Nhưng lời khen của Trì Kính lại khiến cậu hiếm khi để ý đến ngoại hình của mình. Cậu quay đầu liếc nhìn hình bóng phản chiếu trên cửa kính xe, như thể muốn kiểm tra lại bản thân.
Trì Kính nghiêng đầu: "Nhìn gì thế?"
Dư Văn Gia quay lại nhìn dòng xe phía trước, hỏi: "Anh thấy đẹp à?"
Trì Kính bật cười: "Em mặc gì mà chẳng đẹp."
Dư Văn Gia từ nhỏ đã là một cậu bé rất ưa nhìn, lớn lên càng khỏi phải nói, gương mặt vẫn là gương mặt ấy, nhưng nét non nớt đã biến mất, thay vào đó là vẻ sắc sảo, góc cạnh. Đôi mắt đào hoa của cậu đặc biệt đẹp, đường nét mềm mại, nhưng ánh nhìn thường rất lạnh lùng, khiến người đối diện cảm thấy hơi sắc bén, khó gần.
Từ nhỏ đến lớn Dư Văn Gia đã nghe rất nhiều lời khen về ngoại hình, nhưng những lời ấy chỉ khi xuất phát từ miệng Trì Kính mới khiến cậu có cảm xúc.
Từ lúc đó, cậu im lặng không nói gì nữa, trong xe trở nên yên ắng hẳn. Trì Kính hỏi:
"Sao em biết chị họ hẹn anh ăn cơm? Cô ấy nói với em à?"
"Ừm. Sao anh không đi?"
"Anh từ chối rồi."
"Tại sao lại từ chối?"
Trì Kính cười nhẹ: "Người mình không hứng thú, em sẽ đồng ý đi ăn với họ à?"
"Em thấy hôm đó mọi người ăn cơm chung, hai người nói chuyện cũng khá vui vẻ."
"Vậy à? Theo em nói, anh nói chuyện vui vẻ với ai là có hứng thú với người đó?" Xe dừng ở đèn đỏ, Trì Kính quay đầu nhìn Dư Văn Gia, "Vậy thì anh nói chuyện với em cũng rất vui đấy."
Trì Kính đưa tay ra, dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên trán cậu: "Dù gì cũng là nghiên cứu sinh tiến sĩ của trường danh tiếng mà, nói chuyện gì mà thiếu logic vậy."
Dư Văn Gia im lặng một lúc, đột nhiên hỏi: "Vậy anh sẽ thích kiểu người như thế nào?"
Trì Kính bật cười: "Sao lại hỏi thế?"
"Chỉ tò mò thôi."
"Giờ thì chưa rõ. Đây là câu hỏi mở, khó mà trả lời được." Trì Kính bật xi
-nhan đổi làn đường, vừa nhìn gương chiếu hậu vừa nói bâng quơ: "Anh ấy mà, thật ra chưa từng nghĩ đến mấy chuyện đó."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!