Chương 5: (Vô Đề)

Giọng Kỷ Tu càng hạ thấp, mang theo chút ý vị sâu xa:

"Vậy là em nhận được hoa của anh, nhưng vẫn nghĩ anh có người khác, đúng không?"

Sau gáy tôi lạnh toát, trực giác mách bảo câu hỏi này rất nguy hiểm.

Tôi vội giải thích: "Em thấy chiếc nhẫn trên tay anh."

Kỷ Tu khựng lại một chút.

"Trong giới có quá nhiều người để ý đến chuyện tình cảm của anh, đeo nhẫn có thể tránh được rất nhiều phiền phức, không có ý gì khác."

Anh thở dài: "Bốn năm quả nhiên vẫn quá lâu, đến mức khiến em nghi ngờ anh không chung thủy."

Tôi vô thức lẩm bẩm: "Quan hệ của chúng ta hiện tại, cũng không yêu cầu sự chung thủy."

Kỷ Tu khẽ hừ một tiếng, như bị chọc cười đến tức giận.

"Em đang cố tình chọc giận anh à?"

Tôi có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của anh lúc này.

Khi anh tức giận, đôi mắt đào hoa sẽ hơi nheo lại, cằm hơi nâng lên, cả gương mặt viết rõ "mau dỗ anh đi" đầy khó chịu.

Anh vốn cũng rất dễ dỗ.

Tôi khẽ cong môi, theo phản xạ hỏi: "Vậy anh tha thứ cho em chưa?"

Lời vừa thốt ra, cả hai đều sững lại.

Quá giống như trước kia, khiến người ta có ảo giác chưa từng chia xa.

Tôi cụp mắt, lòng rối bời, có quá nhiều câu hỏi muốn nói mà mắc nghẹn nơi cổ họng.

Kỷ Tu là người lên tiếng trước.

"Tô Yểu."

"Lúc đó anh đồng ý chia tay, nhưng chưa từng nghĩ sẽ buông tay."

Giọng anh mang theo chút căng thẳng khó nhận ra:

"Đợi anh quay về, được không?"

9.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới nhận ra mình đã quên một chuyện.

Quên trả lời tin nhắn của Nguyễn Thiên Lương!

Tên này tối qua nửa đêm còn gửi tin:

"Tô Yểu, sao rồi sao rồi, hai người hiểu lầm đã giải quyết chưa?"

"Sao cậu với lão Kỷ đều không trả lời vậy, lo c.h.ế. t tôi rồi."

"Hai người ngủ chưa? Tôi không ngủ nổi đây…"

Tôi áy náy gửi lời hứa mời ăn, rồi vội vàng thu dọn, đeo đàn lên lưng chạy đến nhà hát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!