Sự chia xa tuy không mang lại một lần gặp lại tốt đẹp hơn, nhưng lại mang đến một phiên bản tốt hơn của chính mình.
Vì vậy tôi sẽ không hối hận vì đã chia tay Kỷ Tu.
6.
Sau khi luyện tập hợp tấu cùng dàn nhạc trong nhà hát.
Quản lý dàn nhạc nhiệt tình mời tôi tham dự tiệc đón gió, tôi không tiện từ chối nên đành miễn cưỡng tham gia.
Trong bữa tiệc, không tránh khỏi những lời khách sáo khen ngợi:
"Cô Tô tuổi còn trẻ mà tiếng đàn đã có "hồn người" rồi, thật hiếm có, có bí quyết gì có thể chia sẻ không?"
"Chỉ có luyện tập. Luyện kỹ thuật, luyện thính giác, cũng luyện cả trí tưởng tượng."
"Dàn nhạc Đức cường độ cao, lịch diễn dày đặc, cô Tô có được thành tựu như hôm nay thật không dễ dàng."
Tôi chỉ mỉm cười, không nói gì thêm.
"Đáng tiếc mấy năm nay Berlin Philharmonic không còn vị trí cello nữa…"
Quản lý cảm thán xong, liền vào thẳng vấn đề, cười thử dò hỏi:
"Cô Tô có từng nghĩ đến việc phát triển sự nghiệp trong nước không?"
Khi trở về khách sạn, đầu óc tôi vẫn quanh quẩn với câu hỏi đó.
Cha mẹ tôi luôn rất ủng hộ giấc mơ âm nhạc của tôi, mỗi năm đều dành thời gian cố định sang Đức thăm tôi.
Rõ ràng tôi không phải người có quan hệ rộng, cũng không có nhiều bạn bè.
Dường như cũng không có lý do gì nhất định phải về nước.
Vậy thì vì sao tôi lại quay về?
Không biết có phải vì làm việc liên tục hay không, tôi nghĩ đến đau đầu, các khớp ngón tay cũng âm ỉ đau.
Bên ngoài trời đã hoàn toàn tối đen.
Tôi xoay người, định tranh thủ ngủ sớm để điều chỉnh múi giờ.
Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường bỗng rung lên liên hồi.
Tôi mới chợt nhớ ra, bận cả ngày mà quên mất chưa kiểm tra điện thoại.
Lần theo âm thanh mở lên, lại nhìn thấy một cái tên ngoài dự đoán.
"Tô Yểu, Tô Yểu cậu có ở đó không?"
"Làm ơn đi, trả lời mình một câu đi, không thì lão Kỷ về mình không biết ăn nói thế nào đâu /đáng thương/ /khóc lớn/"
Là Nguyễn Thiên Lương, bạn thân của Kỷ Tu.
Khi còn yêu nhau, Kỷ Tu từng dẫn tôi gặp nhóm bạn của anh, trong đó Nguyễn Thiên Lương là người thân thiết nhất với anh.
Thời gian đầu công khai tình cảm để tránh paparazzi theo dõi, mỗi lần gặp nhau chúng tôi thường kéo theo cậu ta làm bình phong.
Khi đó cậu ta còn than thở mình chính là Steve.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!