1.
Trước đây, bác sĩ Trương từng hỏi Mộc Tư Nam, nếu Hạ Thập Vũ có xảy ra xung đột với nhà họ Cung, vậy thì cậu sẽ đứng về phía ai, khi ấy, vì nhà họ Cung mà cậu đã từ chối yêu cầu của bác sĩ Trương, nhưng lúc này, cậu không chút do dự mà đứng trước mặt Hạ Thập Vũ.
Đừng sợ, đã có tôi ở đây, tôi sẽ bảo vệ em.
Cung Nhã nhìn Mộc Tư Nam với ánh mắt không thể tin, người anh trai từng rất dịu dàng, ấm áp, giờ đây lại vì kẻ đã hại chết anh trai cô mà tát cô? Cơn đau bỏng rát trên mặt nói cho cô biết, tất cả những gì vừa xảy ra đều là sự thật. Không phải ảo giác, cũng không phải cơn ác mộng.
"Anh Nam?" Cô ấy khó hiểu nhìn Mộc Tư Nam: "Anh tát em?"
"Em đã bình tĩnh lại chưa?" Mộc Tư Nam có chút bất lực nhìn Cung Nhã.
Cậu đã lớn lên cùng với Cung Nhã nên cậu rất hiểu cô ấy, một khi cô ấy đã chấp nhất điều gì đó thì cho dù có mười con bò cũng không kéo nổi.
"Chúng ta đi đến chỗ khác, đây không phải là nơi để nói chuyện." Mộc Tư nam nói.
Mười phút sau, trên sân thượng của thư viện, bốn người đứng yên lặng, thật ra Nguyễn Tử Tình không muốn đi theo nhưng cuối cùng cô vẫn không yên tâm về Hạ Thập Vũ.
Dù không quen biết Cung Nhã, nhưng vừa xuất hiện, cô ấy đã nói những lời kia thì cô cũng đoán được thân phận của cô ấy. Cô ấy là em gái của Cung Húc, cô ấy căm thù Hạ Thập Vũ, căm thù đến mức muốn Hạ Thập Vũ phải chết.
Nguyễn Tử Tình sợ, nếu cô ấy không đi theo thì Hạ Thập Vũ sẽ gặp chuyện.
"Anh Nam, tại sao vậy hả?" Cung Nhã không hiểu: "Chẳng phải anh là người bạn thân nhất của anh trai em sao? Tại sao anh không hận cô ta mà còn giúp cô ta nữa? Chính cô ta đã hại chết anh trai em, anh đã quên rồi sao? Nếu không phải do cô ta bất cẩn, nếu không phải do cô ta… Anh trai của em đã không chết!"
"Chỉ vì bất cẩn mà trở thành kẻ giết người sao? Bộ điều chỉnh hô hấp ấy có phải do cô ấy cố tình làm hỏng không?" Ánh mắt của Mộc Tư Nam không chút ý cười, thậm chí còn mang theo chút nghiêm khắc: "Nhã Nhã, em đừng tùy tiện buộc tội ai đó là kẻ giết người."
"Nhưng cô ta chính là kẻ giết người thật mà!" Cung Nhã không muốn nghe Mộc Tư Nam nói những lời nói đó, cô cảm thấy có một số chuyện khi cô không biết gì đã phát triển vượt xa tưởng tượng của minh .
Tại sao anh Nam của cô lại đứng về phía Hạ Thập Vũ?
Tại sao?
Cô ta đã cướp đi người anh trai quan trọng nhất của cô rồi, lẽ nào còn muốn cướp đi người quan trọng nhất của cô nữa sao?
Trong lòng Cung Nhã cháy lên một ngọn lửa không tên, cô cảm thấy rất tức giận, trong ngọn lửa ấy ngoài hận thù ra thì còn có một chút ghen tị.
Đúng vậy, cô ghen tị với Hạ Thập Vũ, cô ghen tị vì Hạ Thập Vũ có thể khiến Mộc Tư Nam đứng ra bảo vệ, cô ghen tị với cô ta!
"Nếu Hạ Thập Vũ thật sự là kẻ giết người, vậy thì lẽ ra cậu ấy phải ở trong tù rồi chứ?" Nguyễn Tử Tình nghe Cung Nhã liên tục gọi Hạ Thập Vũ là kẻ giết người mà phát nóng: "Khi cậu ấy vẫn còn đứng đây bình thường thì có nghĩa về mặt luật pháp, cậu ấy không phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào đối với cái chết của Cung Húc."
"Nhưng…" Cung Nhã muốn nói, vì sự bất cẩn của Hạ Thập Vũ nên thiết bị lặn mới gặp vấn đề, nếu cẩn thận hơn thì mọi chuyện đã không xảy ra đến vậy.
"Tôi không biết tại sao em cứ khăng khăng cho rằng Thập Vũ là thủ phạm giết anh trai của em, nhưng cô em à, em hãy suy nghĩ kỹ xem, cái bộ điều chỉnh hô hấp mà em nói đến có phải do Thập Vũ sáng chế ra không? Có phải do Thập Vũ mua không? Tất cả đều không phải, đúng chứ? Nếu lúc đó cậu ấy kiểm tra kỹ thì có chắc là sẽ phát hiện ra được điều gì bất thường không?
Cũng không thể chắc chắn đúng không?"
Nguyễn Tử Tình cũng đã tiếp xúc với bộ môn lặn được một thời gian, đôi khi những vấn đề nhỏ trên thiết bị chỉ nhìn bằng mắt thường hoàn toàn không thể nhìn ra, dù đặt ở vùng nước nông cũng không có vấn đề gì, chỉ khi áp lực nước đạt đến một mức độ nhất định thì vấn đề nhỏ ấy sẽ trở thành vấn đề lớn.
Cho nên khi Cung Húc lặn xuống, chính cậu ấy cũng không thể phát hiện ra được vấn đề, chỉ khi đến xuống độ sâu hơn 150m thì mới phát hiện ra.
"Cô thì biết gì! Cô chẳng biết gì cả!" Cung Nhã không muốn nghe bất kỳ lời biện minh nào cho Hạ Thập Vũ. Trong lòng cô, Hạ Thập Vũ chính là kẻ giết người, là thủ phạm khiến anh trai cô chết dưới biển sâu, cô hận cô ta và đã hận suốt hai năm rồi!
Rõ ràng bọn họ cùng nhau đi lặn, nhưng chỉ có một người sống sót trở về, bất kỳ ai cũng không thể chấp nhận được điều này, nếu vậy, tại sao không chết chung luôn đi?
"Vậy em thì biết gì chứ? Sao em không trách bản thân vì đã không ở bên cạnh anh trai lúc đó? Tại sao không phải là em kiểm tra thiết bị lặn cho anh ấy?" Nguyễn Tử Tình không hề lùi bước. Hạ Thập Vũ lại không nói một lời nào, nhưng nếu cô cũng không lên tiếng thay cậu ấy, chẳng phải cậu ấy đã quá đáng thương rồi sao?
Những lời Nguyễn Tử Tình nói với Hạ Thập Vũ trên sân thượng ngày hôm đó, không phải là đùa. Cô ấy thật sự cảm thấy Hạ Thập Vũ cần Mộc Tư Nam hơn.
Cô ấy có thể nhìn ra được, thật ra Hạ Thập Vũ không có dũng khí và sức lực để tiếp tục sống, cô ấy không muốn Hạ Thập Vũ trở thành người không có tương lai, cô ấy muốn cô đi thật xa, tốt nhất là sống đến tóc bạc da mồi, đến lúc đó nhìn lại ký ức này, chắc chắn sẽ có cái nhìn khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!