Chương 8: Trong Khoảng Thời Gian Bị Lãng Quên, Cậu Là Điều Đẹp Đẽ Nhất.

1.

Sau khi Hạ Thập Vũ rời đi, Cung Vũ ngồi trong văn phòng rất lâu, anh rút từ trong túi mình ra một phong bì, bên trong chứa đơn xin từ chức của anh.

Đúng vậy, anh vốn định quay lại để từ chức, nhưng tình cờ gặp được Hạ Thập Vũ.

Những lời nói của cô thật sự khiến anh ngạc nhiên.

Anh cứ nghĩ rằng Hạ Thập Vũ chỉ muốn thực hiện giấc mơ đi lặn biển, chứ không phải vì Cung Húc, nếu chỉ như vậy thì cô hoàn toàn không cần phải thành lập câu lạc bộ lặn, tuy nhiên, điều bất ngờ là cô đã thành lập câu lạc bộ lặn vì một lý do như vậy.

Đó là giấc mơ của riêng cô, có lẽ ban đầu cô không có giấc mơ đó nhưng đến khi Cung Húc chết trước mặt cô, nó đã trở thành giấc mơ của cô, tạo ra một nơi dành cho những người muốn học lặn biển, những người yêu thích lặn biển, chuẩn bị cho họ những thiết bị lặn an toàn nhất để họ có thể bình an trở về.

Nếu… Nếu lúc đó có ai đó chuẩn bị cho Cung Húc một bộ thiết bị như vậy, dù Hạ Thập Vũ không kiểm tra kỹ thì cậu ấy cũng sẽ không chết ở vùng biển sâu mà không thể trở về thế giới tươi đẹp này.

Thật tàn nhẫn, thế giới này có thể chứa đựng nhiều bóng tối, nhưng lại chẳng thể chứa đựng một chữ nếu.

Cung Vũ nhắm mắt lại, tâm trạng của anh không còn bình tĩnh nữa, nhiều ký ức mà anh không muốn nhớ lại lần lượt hiện lên.

Có phải đàn ông nhà họ Cung đều không thể có được hạnh phúc vào ngày sinh nhật thứ mười tám?

Anh đã vậy, Cung Húc cũng vậy.

Cậu bé luôn quấn quýt bên anh gọi anh là chú út, khi anh rời đi cậu ấy chỉ mới mười tuổi, anh không ngờ rằng, lần chia tay đó lại là lần cuối cùng họ gặp nhau.

Khi đó không ai biết tại sao anh rời đi, anh cũng chẳng nói với ai, tất cả những cảm xúc đó đều bị kìm nén trong lòng, anh không mạnh mẽ như Hạ Thập Vũ, cô không hận đại dương đã cướp Cung Húc đi, còn anh thì vẫn hận thành phố này.

Chỉ vì vào ngày hôm đó của năm ấy, cô gái anh thích đã chết ở thành phố này, nên anh đã trốn chạy, anh mang theo số tiền học bổng tích góp được, vượt biển đến một vùng đất xa lạ, dường như càng xa thành phố này thì nỗi đau trong lòng anh mới càng giảm bớt.

Đại dương không cướp đi người anh yêu, nhưng anh lại hận vùng biển sâu từng mang đến cho anh vô số niềm vui và hạnh phúc.

"Tô Âm." Tay anh siết chặt thành nắm đấm rồi từ từ buông lỏng.

Sau bao nhiêu năm, cuối cùng anh cũng khẽ gọi tên cô ấy.

Thời gian như một cơn gió, thoáng chốc đưa anh quay ngược về hơn mười năm trước.

Năm đó Cung Vũ mười sáu tuổi, đã là một chàng trai điềm đạm và tuấn tú, anh ấy thường đến thư viện đọc sách, khi ấy Cung Vũ giống như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện tranh, đi đến đâu đều thu hút ánh nhìn.

Việc quen biết Tô Âm không phải là một sự tình cờ, thậm chí không có chút trùng hợp đặc biệt nào.

Ngày nào cô ấy cũng đến thư viện đọc sách còn ngồi ở đó cả ngày, nên Cung Vũ thường xuyên gặp cô ở đó.

Thật kỳ lạ, hai người chưa từng trò chuyện, nhưng trong những khoảng lặng ấy, họ lại duy trì một mối quan hệ vi diệu ấy kéo dài suốt một năm.

Có những ngày Tô Âm không đến, Cung Vũ sẽ tự hỏi liệu cô có gặp chuyện gì không, có phải vì điều gì đó mà không thể đến thư viện.

Đôi khi anh cũng tò mò, tại sao ngày nào cô ấy cũng đến thư viện đó? Cô ấy học trường nào? Cô ấy trông xinh đẹp nhưng mong manh, như một cành hoa chỉ cần chạm nhẹ là sẽ gãy.

Lần đầu tiên họ nói chuyện với nhau là vào năm thứ hai kể từ lần đầu họ gặp nhau, anh biết cô ấy tên Tô Âm, cô ấy cũng biết anh có một cái tên rất hay, Cung Vũ.

Dường như mọi thứ đều diễn ra một cách tự nhiên, họ bắt đầu trò chuyện, có lẽ vì im lặng quá lâu nên một khi bắt đầu nói chuyện sẽ có vô số điều để nói.

Cuối cùng anh cũng biết được lý do cô ấy ngày nào cũng đến thư viện, bởi vì cô ấy đang nghỉ học vì bị bệnh, còn là một căn bệnh rất nặng, trong những ngày không thể đến trường, cô ấy sẽ đến thư viện sau khi trở về từ bệnh viện, đôi khi tình trạng sức khỏe quá tệ, cô ấy sẽ không thể đến thư viện được.

Tình yêu của chàng trai và cô gái ấy dường như đã đến vào thời điểm không thích hợp nhất, nhưng lại đẹp đẽ và buồn bã nhất, Cung Vũ thích cô gái xinh đẹp và mong manh này, tuy nhiên, Tô Âm hiểu giữa họ không có tương lai, vì bệnh của cô ấy không thể chữa khỏi.

Cung Vũ thì không muốn nghĩ đến những điều đó, điều duy nhất anh muốn làm chính là bảo vệ vẻ xinh đẹp của cô ấy, sự cố chấp của anh đã khiến cô ấy cảm động, vì vậy khi cuộc đời cô ấy sắp kết thúc, họ đã yêu nhau.

Quãng thời gian ngắn ngủi nhưng hạnh phúc ấy, Cung Vũ chưa bao giờ dám nhớ lại. Anh sợ rằng nếu nhớ đến, tim gan sẽ đau đớn đến vỡ vụn, sợ rằng nếu nhớ đến, nước mắt sẽ không ngừng rơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!