1.
Trước gian hàng tối tăm, vị thầy bói thần bí kia ngồi đối diện tôi.
Tôi biết mình nên rời đi, nhưng tôi vẫn ở lại.
Cô ấy nói, có lẽ câu trả lời mà tôi tìm kiếm đều có thể tìm thấy ở đây.
Và điều tôi muốn biết thật ra chỉ là một chuyện mà thôi.
"Tôi có thể làm chủ tương lai của mình không?" Nhìn vào khuôn mặt của thầy bói, tôi lên tiếng hỏi.
Tôi không biết lúc này trong ánh mắt của tôi tràn đầy sự mong đợi và cầu xin, tôi từng từ bỏ hoàn toàn tương lai của mình, nhưng lời của Mộc Tư Nam và lời của mẹ đã khiến tôi muốn có thứ vốn đã không còn thuộc về tôi.
Nếu chỉ có mỗi tôi có được tương lai, vậy thì tôi có quá đáng không?
Bởi vì tương lai của Cung Húc đã bị tôi cướp đi, người cướp đi tương lai của người khác thì không có tư cách để có được tương lai.
"Hãy hỏi trái tim của cô." Thầy bói nhìn tôi với nụ cười mơ hồ: "Nếu trái tim cô nói rằng cô có thể có tương lai, vậy thì đừng quan tâm đến những thứ khác, hãy yên tâm theo đuổi tương lai thuộc về cô."
"Tôi không hiểu." Tôi không muốn nghe những lời nước đôi như vậy, tôi chỉ muốn có một câu trả lời, một câu trả lời rõ ràng, chắc chắn và dứt khoát.
"Tôi không hiểu những gì cô nói, tôi chỉ muốn biết, tôi có tư cách để có được tương lai không?" Tôi kiên quyết hỏi.
"Mỗi người đều có quyền được nắm giữ tương lai của họ." Cô ấy nói với ý sâu xa: "Chỉ cần còn sống là còn có tương lai, chỉ cần còn mở đôi mắt, chỉ cần mặt trời còn mọc, trái đất vẫn quay thì tương lai của cô chắc chắn sẽ còn tồn tại."
"Vậy tôi được phép làm thế sao?"
Có ai cho phép tôi đuổi theo tương lai không?
Không nhận được câu trả lời!
Tôi đã hỏi mình câu này rất nhiều lần trong những đêm khuya thanh vắng, tôi cũng xác nhận điều đó với trái tim mình nhiều lần.
Nhưng mà, không có câu trả lời, không có câu trả lời nào cả!
"Ừ, cô được cho phép." Cô ấy đưa tay đặt l*n đ*nh đầu tôi, bàn tay cô ấy thật ấm áp, giống như bàn tay của mẹ.
Tôi cúi đầu, hai giọt nước rơi xuống tờ giấy trắng trước mặt, một lúc sau tôi mới nhận ra mình đã khóc.
"Cảm ơn." Tôi đứng dậy khỏi ghế, rồi hoảng hốt chạy đi.
Thật xấu hổ quá Hạ Thập Vũ, chỉ vì một lời cho phép mà đã xúc động đến rơi nước mắt.
Nhưng sự cho phép này không phải là từ Cung Húc.
Người sống mới là người đau khổ nhất, lúc này tôi nhận ra điều đó một cách sâu sắc.
Không ai hiểu được, trong lòng tôi đang diễn ra một cơn bão táp thế nào.
"Thập Vũ!"
Có người gọi tên tôi, tôi cũng không muốn nghe.
Tôi chạy trốn giữa dòng người tấp nập, tôi chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để trốn đi, tôi không muốn ai nhìn thấy khuôn mặt lúc này của mình.
Khuôn mặt này đang mỉm cười vì được cho phép có tương lai.
Tôi không muốn cười, tôi cũng không muốn vui, tôi không thể lộ ra vẻ vui mừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!