Chương 6: Bạn có thích ngọn gió Siberia không

1.

Lá cây từ xanh biếc chuyển sang vàng úa chỉ mất vỏn vẹn vài tháng, chờ đến mùa xuân năm sau thì cây sẽ tươi xanh trở lại.

Thời gian không ngừng trôi, sự sống cũng không dừng lại.

Nếu linh hồn thật sự tồn tại, vậy thì Cung Húc giờ này đang ở đâu?

Ở giữa những chiếc lá rơi nhẹ nhàng hay ẩn mình trong những đám mây bồng bềnh?

Tôi ôm xấp tờ rơi đứng trước cổng trường, tâm trạng không rõ là vui hay buồn, chỉ cảm thấy thời tiết hôm nay khiến người ta rất dễ chịu.

"Thập Vũ!" Giọng nói của Nguyễn Tử Tình truyền đến từ nơi cách đó không xa.

Tôi ngẩng đầu nhìn về phía đó, chỉ thấy Nguyễn Tử Tình và Mộc Tư Nam đang đi về phía tôi.

"Tử Tình, sao cậu lại đến đây?" Tôi có chút bất ngờ, mấy ngày nay sau khi tan học tôi đều bận rộn với việc thành lập câu lạc bộ lặn, nên cũng chẳng còn nhớ nổi đã bao lâu không nói chuyện với Nguyễn Tử Tình và Mộc Tư Nam.

Cũng chỉ đành vậy thôi, vì trọng tâm cuộc sống của tôi đều dồn hết vào việc thành lập câu lạc bộ lặn biển, tôi vốn không giỏi làm nhiều việc cùng lúc nên chỉ mỗi việc tập trung vào một chuyện thôi cũng đủ khiến tôi kiệt sức.

"Cậu bận đến mức mấy ngày trời chẳng thèm đoái hoài đến tụi tớ, nên tụi tớ đành phải tự tìm đến cậu đây!" Nguyễn Tử Tình đi đến, nhận lấy xấp tờ rơi từ tay Hạ Thập Vũ: "Cậu đúng là, nếu cần giúp đỡ thì cứ nói một tiếng là được mà, chẳng phải chúng ta là bạn với nhau sao?"

Tôi ngơ ngác nhìn Nguyễn Tử Tình, bên cạnh cô ấy là Mộc Tư Nam vẫn lặng lẽ đứng đó, ánh mắt cậu ấy nhìn tôi dịu dàng như nắng tháng ba.

Một sự ấm áp dâng lên trong lòng tôi, khiến tôi không kiềm được mà nhào đến ôm chặt lấy Nguyễn Tử Tình, nói: "Cảm ơn cậu, cảm ơn nhé."

"Được rồi, có gì mà to tát chứ!" Nguyễn Tử Tình vỗ nhẹ lên lưng tôi: "Sau này không được tự xử lý một mình nữa đó, đừng quên rằng cậu còn có bạn bè mà!"

"Ừm." Hai chữ "bạn bè" đối với tôi xa lạ đến mức chua xót, trước đây tôi cũng từng có bạn, nhưng sau khi chuyện kia xảy ra thì không còn ai bên cạnh tôi nữa.

Nhưng giờ đây, Nguyễn Tử Tình lại nói với tôi rằng, tôi không hề đơn độc.

Điều này khiến hốc mắt của tôi chợt đỏ lên.

Tôi cứ lặp đi lặp lại câu "cảm ơn", hóa ra một người như tôi vẫn có thể có bạn.

"HIện tại thì tính cả tớ, cậu và Tư Nam, giờ chỉ còn thiếu hai người nữa." Nguyễn Tử Tình phân tích, nói: "Hai người còn thiếu ấy cứ để tớ lo, cậu và Tư Nam đi tìm giáo viên hướng dẫn cho câu lạc bộ đi."

"Nhưng…" Tôi ngập ngừng, Nguyễn Tử Tình đã tham gia câu lạc bộ khác rồi, nếu cô ấy tham gia câu lạc bộ lặn thì chẳng phải sẽ phải bỏ câu lạc bộ cũ sao?

"Những lúc thế này, chỉ cần cậu cười và nói được là đủ rồi." Mộc Tư Nam lên tiếng, trên môi vẫn là nụ cười nhẹ.

Những lời mà tôi muốn nói nghẹn ở cổ họng, cuối cùng cũng được tôi nuốt trở về, tôi nhìn Nguyễn Tử Tình với nụ cười rạng rỡ, gật đầu thật mạnh, nói: "Được!"

Tôi lại tiến lên ôm chặt Nguyễn Tử Tình thêm một lần nữa, tôi không biết phải làm sao để truyền đạt hết tâm trạng hiện tại của mình, chỉ có thể ôm chặt cô ấy như vậy, mong rằng cô ấy có thể hiểu được niềm vui và sự cảm động của tôi.

Sau đó chúng tôi đến một quán cà phê nhỏ gần trường để cùng nhau bàn bạc cách thành lập câu lạc bộ, có câu gọi là một cây làm chẳng nên non, ba người cùng nhau suy nghĩ tất nhiên có hiệu quả hơn một người, làm một mình sẽ phải loay hoay rất nhiều việc.

"Thập Vũ, bọn mình muốn giúp cậu hoàn thành ước mơ này." Lúc chia tay ở trước cửa quán, Nguyễn Tử Tình nghiêm túc, nói: "Dù thế nào đi nữa, bọn tớ cũng muốn giúp cậu."

"Ừm." Cuối cùng tôi không nhịn được mà mắt đỏ hoe: "Cảm ơn."

Ngoài cảm ơn ra tôi cũng không biết nên nói gì, tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày tôi có những người bạn sẵn sàng đứng về phía tôi, giúp tôi thực hiện ước mơ như thế này, tôi vẫn luôn nghĩ rằng, tôi không xứng đáng có người bạn nào nữa.

"Tớ nhận hai chữ cảm ơn này." Nguyễn Tử Tình mỉm cười vẫy tay với tôi: "Về nhà thôi, mai gặp lại."

"Ừm." Tôi đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng lưng Nguyễn Tử Tình càng lúc càng xa, cuối cùng không còn nhìn thấy nữa.

"Đi thôi." Mộc Tư Nam vẫn đứng bên cạnh tôi suốt từ nãy giờ, cậu ấy nhỏ giọng nói: "Chúng ta về nhà nào."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!