Chương 5: Thời Gian Mang Một Gương Mặt Mơ Hồ

1.

Mộc Tư Nam chưa từng nghĩ rằng mình sẽ gặp Cung Vũ tại trường đại học W.

Thực tế, cậu từng nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ gặp lại Cung Vũ lần nào nữa.

Khi dùng cơm vào buổi trưa, nghe Nguyễn Tử Tình nhắc đến cái tên Cung Vũ đã khiến cậu suýt nghẹn vì thức ăn trong miệng, trên thế giới này, có lẽ không chỉ có một người tên Cung Vũ, nhưng một người tên Cung Vũ còn dạy môn Toán cao cấp, vóc dáng cao, đẹp trai, thì dường như không có người thứ hai.

Và Cung Vũ mà Mộc Tư Nam biết đúng là khớp với những đặc điểm đó, chỉ có điều, ấn tượng cuối cùng của cậu về Cung Vũ chỉ là một anh trai hàng xóm luôn nở nụ cười nhưng ẩn chứa nhiều tâm sự.

Cậu có để ý và lo lắng về chuyện này, cho nên, cậu nhất định phải đi xác nhận vị giáo viên toán cao cấp này một chút, để xem đó có phải là Cung Vũ mà cậu quen biết không.

Nếu đúng là thật, vậy thì cậu có một số điều cần phải nói với Cung Vũ.

Cho nên, sau bữa trưa, cậu đã lấy cớ đi thư viện để tách khỏi Hạ Thập Vũ và Nguyễn Tử Tình.

Cậu tìm đến văn phòng giáo viên, ban đầu chỉ định xem qua những bức ảnh của các giáo viên được dán trên tường của tòa văn phòng, nhưng bất ngờ là, khi cậu sắp đến tòa nhà thì cậu nhìn thấy một người đàn ông trẻ bước vào.

Thậm chí còn chưa nhìn rõ khuôn mặt của người đàn ông đó, nhưng cậu đã có thể hoàn toàn chắc chắn rằng, đó chính là Cung Vũ, người đã sống bên cạnh nhà cậu từ nhỏ đến lớn.

Ký ức về Cung Vũ bắt đầu từ những ngày đầu tiên cậu có thể nhớ.

Cậu mơ hồ nhớ rằng khi đó cậu còn rất nhỏ đang chơi đùa với Cung Húc trên bãi cỏ, vì cát bay vào mắt mà khóc lóc không ngừng, Cung Húc cũng hoảng hốt và khóc theo, sau đó Cung Vũ đã xuất hiện giống như một vị anh hùng.

Thật ra Cung Vũ chỉ lớn hơn họ khoảng tám chín tuổi, nên khi đó anh cũng chỉ là một cậu bé hơn mười tuổi.

Không biết có phải ký ức đã bị dòng thời gian bóp méo hay không, vì cậu luôn cảm thấy Cung Vũ khi ấy đã là một người rất chín chắn, anh điềm đạm, luôn nở nụ cười, mang đến cho người khác cảm giác vô cùng yên tâm.

Cung Vũ cũng không phải là anh trai của Cung Húc mà là chú út của Cung Húc, vì ba mẹ qua đời nên anh trai của Cung Vũ, tức là ba của Cung Húc đã đảm nhận việc chăm sóc Cung Vũ.

Hôm đó Cung Vũ đã thổi cát ra khỏi mắt cho Mộc Tư Nam, rồi tặng cho cậu và Cung Húc mỗi người một quả bóng bay.

Có lẽ vì màu sắc của quả bóng quá đẹp, nên đã khiến cậu nhớ mãi ngày hôm đó.

Cung Vũ đã rất đẹp trai từ nhỏ, khi đi học, anh thường xuyên được các cô gái viết thư tình cho. Giống như Cung Húc sau này vậy, anh yêu thích mọi thứ liên quan đến nước, nhất là lặn biển.

Khi ấy Cung Húc và Mộc Tư Nam chỉ mới học tiểu học, trong mắt họ, Cung Vũ là một người có thể làm mọi thứ, là người tỏa sáng rực rỡ, là thần tượng và niềm tin của họ.

Có thể nói, Cung Húc yêu thích lặn biển hoàn toàn là do ảnh hưởng từ người chú Cung Vũ này.

Cung Vũ cũng rất yêu thương Cung Húc, có gì hay, có gì ngon đều dành cho Cung Húc đầu tiên, Mộc Tư Nam nhớ lúc nhỏ mình từng ghen tị với Cung Húc vì đã có một người chú tuyệt vời như vậy.

Nhưng khi bọn họ lên cấp hai, Cung Vũ đã bỏ nhà ra đi, không ai biết anh đã đi đâu hay tại sao lại rời đi, cứ như vậy, cả thế giới dường như mất đi tin tức của Cung Vũ.

Khoảng thời gian ấy Cung Húc đã rất buồn, đến mức cả cấp hai cậu ấy hầu như không cười nhiều, nhưng dù vậy, thành tích học tập của Cung Húc vẫn rất tốt.

Sau khi thi đậu vào trường cấp ba tốt nhất, Cung Húc vẫn không thể vui lên được, cuộc sống của cậu ấy chỉ còn lại mỗi việc học và lặn biển, cậu ấy tập trung một cách khác thường vào hai việc này, dường như ngoài chúng ra thì không còn gì khác có thể thu hút sự chú ý của cậu ấy.

Nhưng vào lúc đó, Mộc Tư Nam nhận thấy sự thay đổi của Cung Húc, biểu cảm u sầu ngày nào của cậu ấy đã trở nên dịu dàng hơn, trong đáy mắt dần xuất hiện ý cười.

Ban đầu cậu cứ nghĩ rằng Cung Húc đã biết tin tức về Cung Vũ, mãi cho đến ngày hôm đó, tại thư viện, cậu mới phát hiện ra, Cung Húc thay đổi là do cậu ấy đã thích một cô gái.

Cô gái ấy yên tĩnh, dịu dàng, như một đóa sen bên bờ nước lặng lẽ nở rộ, khi gió nhẹ thoảng qua lại càng trở nên đẹp đẽ thanh tao.

Cô tên Hạ Thập Vũ.

Ngay cả cái tên cũng xinh đẹp như vậy.

Lúc đó cậu nghĩ rằng, ánh mắt chọn người của Cung Húc đúng là rất tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!