1.
Người đến là chủ nhiệm khoa, nội dung chủ yếu là chào mừng mọi người nhập học cũng như động viên cho đợt huấn luyện quân sự sắp tới.
Sau khi buổi họp khoa kết thúc, tiếp theo là những cuộc họp nhỏ của từng lớp, sau khi tan học Hạ Thập Vũ hỏi Nguyễn Tử Tình có muốn đi cùng cô đến lớp không, nhưng Nguyễn Tử Tình lại nói cô ấy cần đi vệ sinh, vì vậy Hạ Thập Vũ đã đi trước.
Hạ Thập Vũ đi rồi, Nguyễn Tử Tình ngăn Mộc Tư Nam lại.
"Cậu chính là Mộc Tư Nam kia đúng không?" Nguyễn Tử Tình tuy có chút do dự, nhưng giọng điệu thì rất chắc chắn: "Mộc Tư Nam của trường Bắc Cao, người luôn đứng trên tôi trong tất cả kỳ thi."
Mộc Tư Nam không nói gì, cậu không phủ nhận.
"Khoảng nửa tháng trước tôi từng bị một cô gái nắm lấy ở trung tâm thương mại quốc tế Đông Phương, cô ấy đã liên tục hỏi tôi về người tên Cung Húc đang ở đâu, tôi khi đó đã rất sợ hãi." Cô ấy quan sát phản ứng của Mộc Tư Nam, khi cô ấy nhắc đến Cung Húc, ánh mắt của Mộc Tư Nam khẽ run lên: "Cô gái đó là Hạ Thập Vũ đúng không? Tại sao cậu lại ngắt lời tôi, còn ngắt đến tận hai lần?"
"Những gì cô nói đều đúng, tôi không phủ nhận và tôi có lý do phải làm như vậy." Giọng điệu của Mộc Tư Nam rất kiên định, hôm đó sau khi bác sĩ Trương hỏi cậu có thể bảo vệ Hạ Thập Vũ không, cậu đã nói lời từ chối.
Nhưng sau khi về nhà, tâm trạng của cậu càng khó chịu, khuôn mặt hoảng loạn của Hạ Thập Vũ luôn hiện trong đầu cậu khiến cậu phải vật lộn suy nghĩ nhiều ngày, cuối cùng cậu nghĩ, nếu trời cao thật sự cho rằng cậu không nên đứng ngoài cuộc, vậy thì hãy để cậu gặp lại cô lần nữa.
Cậu không ngờ, Hạ Thập Vũ sẽ đến trường đại học W, khi cậu tình cờ gặp cô trên con đường nhỏ dưới tán cây, tim cậu khi ấy đã có một khoảnh khắc ngừng đập.
Đây là lần thứ ba Hạ Thập Vũ hỏi cậu là ai, thêm một lần nữa khi cô không nhớ cậu, thật kỳ lạ, dường như cậu luôn xuất hiện trước mặt cô khi cô đang trong tâm trạng không tốt, rồi cô lại vô lý quên mất cậu.
Lần gặp đầu tiên ở lần thứ ba, vẫn là xin chào Hạ Thập Vũ.
"Không thể không làm vậy?" Nguyễn Tử Tình suy nghĩ một chút rồi, hỏi: "Vì Hạ Thập Vũ sao? Nhưng vì sao cô ấy không nhớ tôi? Lúc đó cô ấy không có lý do gì để không nhớ tôi cả."
"Cô không cần biết nhiều đâu." Mộc Tư Nam không muốn có quá nhiều người biết chuyện của Hạ Thập Vũ, bệnh của cô không thể chịu được kích động, nếu có quá nhiều người biết thì họ sẽ nhìn cô bằng ánh mắt khác thường, thậm chí còn sẽ hỏi những câu mà cô không thể chịu đựng được.
"Được thôi." Nguyễn Tử Tình không hỏi thêm nữa, cô ấy là người biết điều, những câu hỏi mà người khác không muốn trả lời thì cô ấy cũng sẽ không hỏi nhiều.
"Tôi có thể nhờ cô một việc được không?" Mộc Tư Nam nhìn Nguyễn Tử Tình nói: "Cô có thể giả vờ không quen biết tôi không? Và kể cả việc trước đó, xem như cô chưa từng gặp Hạ Thập Vũ."
Dù sao Mộc Tư Nam cũng đã nói dối với Hạ Thập Vũ rằng họ là bạn học cũ, nếu Nguyễn Tử Tình lỡ lời thì mọi chuyện sẽ bại lộ.
"Được thôi." Dù Nguyễn Tử Tình không biết vì sao Mộc Tư Nam làm vậy, nhưng cô ấy vẫn đồng ý với yêu cầu của cậu, bởi vì xét cho cùng, Mộc Tư Nam và Hạ Thập Vũ đều không có mối quan hệ quá lớn nào với cô ấy.
Khi Nguyễn Tử Tình tìm được phòng học, bên cạnh Hạ Thập Vũ vẫn còn một chỗ trống, cô ấy nhìn xung quanh một lượt cuối cùng rồi quyết định ngồi cạnh Hạ Thập Vũ.
Hạ Thập Vũ thấy cô ấy đến, cô thân thiện mỉm cười với cô ấy, nụ cười nhẹ nhàng khiến Hạ Thập Vũ càng thêm xinh đẹp, trầm tĩnh.
Nguyễn Tử Tình cảm thấy rất lạ, ngày hôm đó ở trung tâm thương mại, cô gái có khuôn mặt cứng đờ, dữ tợn gần như là điên loạn ấy, rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mới trở thành như vậy?
Cung Húc là ai? Cung Húc mà cô luôn tìm kiếm khắp nơi có phải là nguyên nhân khiến cô trở nên như vậy không?
Nguyễn Tử Tình nhìn Hạ Thập Vũ bình thản, sự hoang mang trong lòng cô ấy dần lan rộng. Cảm giác như cô gái này đang bị bao phủ bởi sự nghi ngờ, tuy cô ngồi bên cạnh nhưng Nguyễn Tử Tình lại cảm thấy cô như ở cách xa ngàn dặm.
Giáo viên chủ nhiệm và giáo viên hướng dẫn cùng đến, vì hôm nay là ngày đầu tiên nhập học nên nhiều người vẫn chưa sắp xếp xong chỗ ở, giáo viên chủ nhiệm cũng không trì hoãn lâu, chỉ nói từ ngày mai sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự rồi cho mọi người về ký túc xá.
"Hạ Thập Vũ, cậu ở ký túc xá hay trở về nhà?" Nguyễn Tử Tình hỏi.
"Nhà của tôi ở gần đây nên tôi sẽ trở về nhà." Hạ Thập Vũ cười nói: "Còn cậu thì sao? Cậu trở về hay ở ký túc xá?"
"Nhà của tôi cũng ở thành phố này nhưng hơi xa, cho nên tôi ở ký túc xá." Nguyễn Tử Tình nói.
"Hạ Thập Vũ." Ngay khi Hạ Thập Vũ muốn nói gì đó, giọng của Mộc Tư Nam đã vang lên từ bên ngoài lớp học.
Nguyễn Tử Tình và Hạ Thập Vũ cùng quay đầu nhìn ra cửa, thấy Mộc Tư Nam một tay xách balo đứng ngoài cửa lớp, mỉm cười nhìn Hạ Thập Vũ, nói: "Đi cùng nhé."
"Được, vậy, Nguyễn Tử Tình à tớ về nhà trước nhé, mai gặp lại." Hạ Thập Vũ vẫy tay chào Nguyễn Tử Tình rồi xách balo đi về phía Mộc Tư Nam
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!