1.
Sáu giờ ba mươi sáng, tôi mở mắt đúng giờ.
Những ngày gần đây tôi luôn thức dậy vào khung giờ này, đồng hồ sinh học của tôi còn chính xác hơn cả đồng hồ báo thức.
Đánh răng, rửa mặt xong, tôi xuống lầu ăn sáng, mẹ tôi vẫn chưa thức dậy nên tôi thay giày, đẩy cửa bước ra ngoài.
Sáng sớm mùa hè ánh mặt trời vẫn chưa nắng quá gắt, một lớp sương mỏng bao phủ bầu trời thành phố, theo thời gian trôi qua, sương mù dần tan biến dưới ánh nắng.
Ngoài cổng khu dân cư có một quán bán đồ ăn sáng, đậu nành và bánh quẩy ở đó rất ngon.
"Chào buổi sáng, Thập Vũ." Chủ quán là một ông chú hơn năm mươi tuổi, ông ấy rất hiền, vừa thấy tôi đã nở nụ cười, hỏi: "Hôm nay cháu ăn gì đây? Vẫn là một bát sữa đậu nành và hai bánh quẩy à?"
"Dạ, vẫn như mọi khi."
Tôi đã ăn sáng ở nơi này từ nhỏ đến lớn, khi tôi còn bé cha tôi đã qua đời, từ đó về sau chỉ có tôi và mẹ nương tựa nhau mà sống, vì công việc bận rộn nên mẹ tôi thường không có thời gian chuẩn bị bữa sáng cho tôi, vì vậy hầu như tôi đều ăn sáng ở quán này.
"Được rồi, cháu ngồi chờ một lát nhé, sẽ có ngay đây." Ông chú đáp lời rồi quay lại tiếp tục công việc.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sạch sẽ, cảm thấy tâm trạng tốt đến lạ.
Tôi muốn chia sẻ niềm vui này với mọi người.
Muốn cả thế giới biết hôm nay tôi đang rất vui.
Tôi lấy điện thoại ra, mở QQ, gửi lời chào buổi sáng đến tất cả mọi người trong danh bạ, nhưng có lẽ vì còn sớm nên hiện tại không có nhiều người online trên QQ, cho nên khi tôi gửi lời chào đi thì chẳng ai hồi đáp tôi cả, nhưng tôi không hề bận tâm, chuyện này hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của tôi và tôi tiếp tục mở tất cả nhóm QQ, lần lượt chia sẻ cảm xúc của mình lúc này còn chụp cả bảng hiệu của quán rồi gửi kèm vị trí.
"Thập Vũ, sữa đậu nành và bánh quẩy của cháu đây."
Chú Trần bưng bữa sáng đến đặt xuống trước mặt tôi.
"Cảm ơn chú Trần ạ!" Tôi nở một nụ cười rạng rỡ với chú ấy, khiến chú ấy sững lại một chút.
"Tâm trạng của Thập Vũ có vẻ rất tốt nhỉ!" Chú ấy cười nói: "Như vậy là tốt quá rồi, sau cơn mưa trời lại sáng."
"Đúng vậy ạ, chú Trần làm ăn thuận lợi chắc cũng vui lắm nhỉ!" Tôi bỗng trở nên hoạt bát, vừa uống sữa đậu nành vừa ăn bánh quẩy, còn trò chuyện không ngừng với chú Trần.
Ăn sáng xong tôi thấy vẫn còn sớm, trên đường lớn chưa có nhiều người qua lại, nên đã men theo vỉa hè mà đi thẳng về phía trước.
Tâm trạng tôi rất thoải mái, toàn thân tôi lâng lâng tràn đầy năng lượng, đầu óc tôi cũng trở nên hoạt bát lạ thường, trong nhóm QQ thỉnh thoảng có vài người dậy sớm đáp lại tôi vài câu, bất kể có quen biết hay không thì tôi vẫn có thể trò chuyện với họ một cách vui vẻ.
Không chỉ vậy, thậm chí tôi còn cảm thấy nếu bây giờ bảo tôi ngồi xuống học thuộc cả quyền [Sở Từ] tôi cũng có thể nhanh chóng ghi nhớ hết.
Vừa trò chuyện trên QQ, tôi vừa bước đi vô định, mỗi khi gặp ngã rẽ tôi đều sẽ theo một quy tắc duy nhất, chính là rẽ trái.
Không biết đã đi bao lâu, đến khi ngẩng đầu lên, tôi phát hiện mình đang đứng giữa trung tâm thành phố, ở đó có đài phun nước khổng lồ đang phun lên những cột nước trắng xóa, từng giọt nước bắn vọt lên không trung rồi lại rơi xuống.
Đột nhiên cơ thể tôi run lên dữ dội, một cảm giác hoảng loạn từ sâu trong tâm trí trào dâng, như thể vừa bừng tỉnh khỏi một giấc một dài, tôi chợt thoát khỏi trạng thái hưng phấn tột độ.
Nước, có rất nhiều nước, chúng đang nhấn chìm từng tấc da thịt tôi, một nỗi sợ hãi to lớn cuộn trào theo tiếng nước chảy, tôi phải chạy, tôi nhất định phải chạy! Tôi phải rời khỏi đây ngay lập tức….
Tim tôi quặn thắt dữ dội, tôi không biết vì sao mình lại hoảng loạn và sợ hãi đến thế, tôi muốn tìm một nơi để trốn, một nơi không có nước, không có đám đông cuồn cuộn, không có những ánh nhìn đầy ám ảnh.
"Cung Húc, Cung Húc, cậu đang ở đâu? Đi đi, mau rời khỏi nơi này, nơi này có rất nhiều nước, đáng sợ lắm…" Tôi thì thầm trong vô thức, ngay cả bản thân tôi cũng không rõ mình đang nói gì.
"Chạy đi, chạy mau… Nếu không nhanh, sẽ chết mất!"
Thế giới trước mắt tôi trở nên méo mó, như một bức ảnh bị lạm dụng ánh sáng quá mức, ánh sáng và bóng tối tương phản dữ dội, đến cả không khí cũng trở nên vặn vẹo, mọi thứ xung quanh tôi đều mang theo một sự đe dọa vô hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!