Chương 2: Người Sống Trong Áng Mây Trắng, Nơi Có Gió Thổi Qua.

1.

Ngày nhận được giấy báo trúng tuyển đại học, thời tiết khi ấy vẫn còn rất oi bức.

Tôi uống thuốc và nằm trên giường, cố gắng chợp mắt một chút.

Những lời Cung Nhã nói tại nghĩa trang hôm đó vẫn luẩn quẩn trong tâm trí tôi và nó cứ thế xuất hiện khi tôi không để ý.

"Nếu cháu không biết mình sống vì điều gì thì hãy nghĩ xem, nếu người đã mất còn sống, vậy họ sẽ sống thế nào." Bác sĩ Trương đã nói với tôi như vậy.

Câu nói này đã khiến tôi phải suy nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần, phải chăng ông ấy muốn tôi sống phần đời còn lại thay cho người đã mất?

Tôi chưa từng nghĩ đến cách sống như vậy, giống như cánh cửa tâm hồn khép kín của tôi bị ai đó mở hé ra, để một luồng ánh sáng khác lạ lọt vào.

Nếu Cung Húc còn sống, chắc chắn cậu ấy sẽ học đại học, ngoài ra cũng sẽ tiếp tục lặn, người ấm áp như cậu ấy sẽ sống mỗi ngày thật tươi sáng, cậu ấy thích ngắm bầu trời, thích ngủ thiếp đi trong làn gió nhẹ, cậu ấy sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt chăm chú và nghiêm túc, khi ấy tim tôi sẽ đập thật nhanh.

Tôi đã từng nghĩ đến việc từ bỏ việc học đại học, nhưng giờ thì tôi muốn đến đó… Hay nói đúng hơn là tôi nhất định phải đến đó.

Tôi cảm thấy lời của bác sĩ Trương nói rất có lý, tôi phải hoàn thành ước mơ của Cung Húc, thay cậu ấy thực hiện những việc cậu ấy chưa làm được.

Tôi nhắm mắt lại, vì đã uống thuốc nên bộ não vốn đang hưng phấn cũng dần trở nên yên tĩnh.

Không còn mơ mộng khiến tôi ngủ rất ngon, loại thuốc bác sĩ Trương kê lần này rất hiệu quả.

Sau khi thức dậy, tôi cầm máy ảnh, quyết định đến trường cấp ba nơi tôi và Cung Húc từng học cùng nhau.

Sau khi Cung Húc qua đời, suốt năm cuối cấp tôi đã sống như một xác chết biết đi, kỳ lạ thay khi thành tích của tôi trước đây chỉ ở mức trung bình,  nhưng trong năm cuối cùng ấy, điểm số của tôi lại tăng vọt. Có lẽ vì ngoài việc học ra thì tôi không còn làm gì khác, thế nên cuối cùng tôi đã đỗ vào ngôi trường đại học mà Cung Húc từng mơ ước.

Tôi muốn nói lời tạm biệt với quá khứ thật tốt, sau khi tạm biệt, tôi sẽ bắt đầu lại từ đây.

Không biết có phải vì đã tìm được việc cần làm, biết được tương lai mình sẽ đối mặt, nên tâm trí mơ hồ của tôi đã trở nên rõ ràng hơn.

Lần đầu tiên trong suốt một năm qua, tôi cảm thấy nhẹ nhõm, như thể vứt bỏ được gánh nặng và bước chân của tôi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Hiện tại đang là kỳ nghỉ hè, trong trường chỉ có các học sinh cuối cấp đang học thêm, tôi bước vào cổng trường, mọi thứ đều quen thuộc. Suốt một năm qua, tôi chưa từng có dịp nhìn lại ngôi trường này thật kỹ.

Tán cây rậm rạp che khuất ánh mặt trời gay gắt, chỉ có vài tia sáng vụn vặt xuyên qua kẽ lá, tạo thành những mảng sáng tối lốm đốm trên mặt đất, tựa như những bọt sóng lấp lánh trên mặt nước.

Đi dọc con đường này đến cuối sẽ là tòa nhà năm nhất của chúng tôi, trước tòa nhà có một hàng cây ngân hạnh cao lớn, lúc này cây ngân hạnh đã đầy quả, những chiếc lá xanh mướt tươi tốt vô cùng.

Bầu trời xanh ngắt, mây trắng bồng bềnh, gió thổi nhẹ nhàng, Cung Húc thích ngồi bên cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Tôi ngẩng đầu lên, cầm máy ảnh chụp một bức ảnh bầu trời xanh biếc, đây là cảnh mà Cung Húc thích ngắm nên tôi muốn ghi nhớ thật kỹ khung cảnh này.

Xung quanh rất yên tĩnh, giữa mùa hè nóng bức chỉ có tiếng ve sầu không ngừng vang lên.

Cầu thang đi lên tầng hai đã cũ kỹ vì sử dụng nhiều năm, tường vôi cũng bong tróc có vài chỗ lộ ra màu xi măng bên trong.

Lớp học của chúng tôi nằm ở tầng hai, từ cửa cầu thang rẽ trái, phòng thứ ba.

Cửa lớp không khóa chỉ cần xoay nhẹ là mở ra, vì đã nghỉ hơn một tháng nên bàn ghế đều phủ một lớp bụi, tôi đi đến dãy cuối, chạm tay lên chiếc bàn bên cạnh cửa sổ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mặt bàn rồi chạm đến hai chữ… Cung Húc.

Khi ấy tôi thích lén nhìn cậu ấy, nhìn đến khi nào trong lòng thích đến mức không chịu nổi thì tôi sẽ lặng lẽ dùng bút viết tên cậu ấy ở dưới mặt bàn, viết mãi, viết mãi, rồi để lại dấu vết như thế này.

Tôi ngồi xổm xuống, dùng máy ảnh chụp lại hai chữ được giấu dưới mặt bàn, tôi lau sạch bụi trên ghế rồi ngồi xuống chỗ của mình.

Khi ấy tôi thích quay đầu nhìn Cung Húc, còn cậu ấy thì luôn nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi đứng dậy ngồi vào chỗ của cậu ấy, rõ ràng ở nơi này không có ai và không ai nhìn thấy tôi ở đây, nhưng tôi vẫn căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khi mở cửa sổ, gió thổi nhè nhẹ vào khiến tôi chợt sững sờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!