1.
Trên thế gian này thật sự có thần linh không?
Nếu có, xin hãy phù hộ cho cô gái chìm trong đau khổ ấy được bình an vô sự!
Chiếc xe cuối cùng cũng đến nơi, Mộc Tư Nam, Nguyễn Tử Tình và Cung Nhã đều xuống xe, họ vội vã chạy theo sau Cung Nhã đi về bãi biển nơi Cung Húc gặp nạn.
Vùng biển đó rất yên tĩnh, ngoài những người yêu thích lặn biển ra thì hiếm khi có ai lui tới.
Chỉ có ba người đang chạy như điên, trên mặt ai cũng lộ vẻ lo lắng tột độ, họ chỉ mong sao có thể nhanh chóng đến đó.
Trong lòng mỗi người đều vang lên cùng một tiếng kêu gào giống nhau.
Cuối cùng họ cũng đến gần nơi đó.
Đích đến ở ngay trước mắt, thậm chí họ còn nhìn thấy bộ quần áo được xếp ngay ngắn đặt trên tảng đá.
"Thập Vũ!" Mộc Tư Nam hét lớn.
Tất nhiên không ai trả lời cậu.
Cậu rất muốn nhảy xuống nước, nhưng không thể, vì cậu không có bất kỳ thiết bị lặn nào.
Đúng lúc ba người sắp phát khóc vì lo lắng thì có một chiếc xe chạy đến, có hai người từ trong xe bước xuống, một là mẹ của Hạ Thập Vũ và người còn lại chính là Cung Vũ.
Trước khi xuất phát, mẹ Hạ đã nhận được cuộc gọi từ Cung Vũ, ban đầu anh chỉ muốn hỏi thăm tình hình của cô, không ngờ lại nghe được tin Hạ Thập Vũ mất tích, anh vội chạy đến câu lạc bộ lặn lấy một bộ thiết bị lặn, sau đó lập tức cùng mẹ Hạ chạy đến đây.
"Cứu chị ấy… Cứu chị ấy…" Cung Nhã run rẩy nắm lấy vạt áo của Cung Vũ, giọng nói yếu ớt: "Chú út, xin chú hãy cứu chị ấy… Cháu không muốn chị ấy chết, cháu thật sự không muốn chị ấy gặp chuyện đâu!"
Người hoảng loạn nhất lúc này chính là Cung Nhã, những áp lực từng đè nặng lên Hạ Thập Vũ giờ đây lại đè lên cô ấy.
"Chú sẽ xuống đó xem sao."
Cung Vũ vốn cực kỳ ghét lặn biển, anh cứ ngỡ cả đời này của mình sẽ không bao giờ lặn biển nữa.
Nhưng giờ đây, cô gái mà Cung Húc thích, người học trò của anh đang ở dưới nước, không ai biết tình trạng của cô ra sao.
Anh là người duy nhất có thể xuống cứu cô.
Nên anh không còn lựa chọn nào khác.
Anh vội vã mặc bộ đồ lặn vào, rồi từ từ lặn xuống làn nước sâu thẳm.
Bốn người cứ thế nhìn chăm chú vào mặt nước, bọn họ không dám chớp mắt vì sợ rằng, chỉ cần chớp mắt một cái thì Hạ Thập Vũ sẽ biến mất.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mặt nước vẫn lặng như tờ, càng kéo dài thì Hạ Thập Vũ càng nguy hiểm, vì không ai biết cô đã chìm xuống nước từ lúc nào.
Mẹ Hạ đứng thẳng tắp, ánh mắt dán chặt vào mặt nước, không ai biết bà đang nghĩ gì.
"Khi rời khỏi nhà vào sáng nay, con bé đã hứa với dì rằng tan học sẽ về nhà." Bà thì thầm, giọng nói run rẩy: "Dì và con bé đã nói với nhau, con bé cũng đã hứa với dì rồi…"
Nước mắt của Nguyễn Tử Tình bất giác rơi xuống, cô ấy đang cầu nguyện, cầu nguyện cho Hạ Thập Vũ không xảy ra bất kỳ chuyện gì, nhất định phải bình an, nếu không, mẹ Hạ phải làm sao đây? Bà thật sự quá đáng thương!
"Lên rồi!" Đúng lúc này, Mộc Tư Nam đột nhiên hét lên.
Chỉ thấy mặt nước khẽ gợn sóng, ngay sau đó, Cung Vũ nổi lên, trong tay anh còn đỡ theo một người.
Mẹ Hạ vội lao tới, Mộc Tư Nam cũng nhanh chóng giúp Cung Vũ kéo Hạ Thập Vũ lên bờ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!