Chương 1: Hồi Ức Như Một Kẻ Kể Chuyện Lắm Lời.

——Lời mở đầu 

Cậu thiếu niên ấy có góc nghiêng rất đẹp, cậu ấy thích dùng tay chống má và nghiêng đầu nhìn cây ngân hạnh bên ngoài cửa sổ.

Còn tôi thì thích lặng lẽ ngắm nhìn cậu ấy qua khung cửa.

Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ như những sợi tơ vàng đậu trên hàng mi của cậu ấy, gương mặt cậu chìm dưới ánh nắng mặt trời, từng sợi lông tơ nhỏ bé cũng hiện lên rõ ràng, sống mũi thẳng tắp, đôi mắt sâu thẳm như ẩn giấu bao tâm sự, đôi môi của cậu cũng rất đẹp, nhìn nghiêng cứ như đang mỉm cười vậy.

Cậu ấy còn có một mái tóc đen mềm mại, đuôi tóc buông lơi trên chiếc cổ trắng ngần, mang theo một nét lười biếng đầy mê hoặc.

Tôi thích nhìn góc nghiêng của cậu ấy, thích lặng lẽ tiến đến gần ngửi mùi hương thơm thoang thoảng trên người cậu ấy, đó là mùi hương từ dầu gội hòa quyện với mùi hoa oải hương, một hương thơm chỉ thuộc về riêng cậu ấy.

"Hạ Thập Vũ, Hạ Thập Vũ!"

Bà tám của lớp đứng ở cửa hét lớn, cô ấy nhiệt tình như thể nguồn năng lượng luôn dồi dào không bao giờ cạn: "Thầy bảo cậu lên văn phòng một chút."

Tôi vờ như mình không nhìn gì cả, nhưng nhịp tim thì cứ đập thình thịch như thể bị ai đó bắt gặp bí mật của mình, giống như khi còn nhỏ lén hái trộm một quả đào giòn từ cây nhà người ta rồi bị bắt được, vừa xấu hổ vừa hoang mang.

Tôi vội vàng đứng dậy, nhưng do quá hấp tấp mà vô tình làm ngã chiếc ghế.

Vào khoảnh khắc đó, cậu ấy quay đầu lại.

Cậu ấy mỉm cười, khóe môi khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đen láy phản chiếu ánh nắng dịu dàng nhất của mùa hè.

Mỗi khi cậu ấy nhìn ai, ánh mắt của cậu ấy luôn chân thành, chuyên chú như vậy, khiến người ta có cảm giác cậu ấy chỉ nhìn mỗi mình họ mà thôi.

Tôi cúi xuống nhặt ghế lên thật nhanh, không dám nhìn cậu ấy thêm giây nào nữa, tôi sợ ánh mắt dịu dàng ấy sẽ nhìn xuyên thấu mọi tâm tư thầm kín của tôi.

Tôi thích ngắm nhìn cậu ấy, nhưng không dám để cậu ấy phát hiện ra việc tôi đang ngắm cậu.

Giống như một kẻ chạy trốn, tôi vội vàng rời khỏi lớp với trái tim vẫn đập kịch liệt, lòng bàn tay của tôi đổ đầy mồ hôi, một cảm giác vừa chua xót xen lẫn ngọt ngào đang lấp đầy cả trái tim tôi.

Có đôi khi tôi cũng tự hỏi rằng, cậu ấy nghĩ gì về tôi?

Trong mắt cậu ấy, tôi là người như thế nào?

Có đủ xinh đẹp không? Tính cách có dễ chịu không?

Cậu ấy thích tôi hay là ghét tôi? Hay chỉ đơn thuần là thờ ơ ?

Mang theo tâm tư thầm lặng này, những tháng ngày lén lút theo dõi, bất kể nắng gắt hay gió táp mưa sa, tuyết rơi hay sương giá, những cảm xúc ấy đã len lỏi suốt những năm tháng thanh xuân của tôi.

"Hạ Thập Vũ."

Khi tôi len lén nhìn cậu ấy một lần nữa thì cậu ấy chợt quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt vụng trộm của tôi một cách chính xác.

"Cậu có thích biển không?"

"Hả?" Tôi ngây người tại chỗ, không biết nên đặt tay như thế nào, mắt nên nhìn đâu, thậm chí ngay cả nhịp thở cũng rối loạn.

"Cậu thích biển không?" Cậu ấy mỉm cười, đôi mắt sáng lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao.

"Thích." Tôi như bị mê hoặc mà vô thức gật nhẹ đầu.

Chủ đề dường như trở nên phong phú hơn, cậu ấy không còn chỉ quay nửa khuôn mặt về phía tôi nữa mà bắt đầu kể tôi nghe về đại dương của cậu ấy, những giấc mơ rực rỡ màu sắc, niềm đam mê lặn biển của cậu ấy và cảm giác vùi mình vào làn nước, chìm xuống, cứ chìm xuống và chìm xuống mãi.

Cậu ấy nói cho tôi biết, ước mơ lớn nhất của cậu ấy chính là được lặn xuống dưới đáy biển sâu 150 mét, cậu ấy sẽ được ngắm nhìn con tàu cướp biển đang yên giấc ở nơi đại dương ấy.

"Tớ cũng muốn được học lặn vì nghe thì có vẻ rất thú vị đó, vậy cậu có thể dạy tớ không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!