Lúc Từ Hàng đến thăm, tôi lại không biết bắt đầu như thế nào.
Cô bé mang ảnh chụp làm người mẫu thời trang cho tôi xem, bất giác tôi kêu lên: "Đẹp quá!"
Cô gái trong tấm ảnh là Từ Hàng nhưng lại giống một người xa lạ, tấm ảnh bằng phương thức nào đó đã thể hiện rõ được những nét rất riêng của cô bé: gương mặt trẻ trùn kiểu hãnh, ánh mắt trong sáng bình thản, nhưng lại có cảm giác một sức sống vô hạn đang lan toả từ trong ra ngoài. Trang phục lấy tông màu đen trắng và tro lạnh làm phong cách chủ đạo trông rất đặc biệt, vừa cuốn hút lại mang cảm giác thoát tục, rất thích hợp khi được khoác trên người cô bé.
Lần đầu tiên tôi cảm nhận rằng, thời trang cũng giống như âm nhạc, văn học, có thể biểu đạt được cách nhìn độc đáo của thế giới loài người.
"Nhưng em luôn cảm thấy người trong ảnh không phải là mình. Chị thiết kế mẫu nói cảm giác này của em không kỳ quái chút nào, nó tiêu biểu cho khả năng biểu đạt và sáng tạo của em."
"Tấm ảnh này tặng cho chị nhé, chị muốn cho bé Tiểu Bội xem."
Cô bê bật cười ha hả. "Cẩn thân chị làm con bé sợ hết hồn đấy. Chu Nhuệ nói mấy tấm ảnh này giống ma nữ, có thể doạ người được."
"Thẩm mỹ của cậu ta vẫn dừng lại ở tuýp con gái đáng yêu, mắt to, cằm nhọn, em đừng để ý đến lời cậu ta nói."
Cô bé luôn nhắc đến Chu Nhuệ, tôi càng muốn hỏi em ấy, vậy em và em trai chị là thế nào? Nhưng dù sao cô bé cũng không phải là Tử Đông. Với Tử Đông, tôi hoàn toàn có thể bất chấp hình tượng chị gái truy hỏi đến cùng, nhưng Từ Hàng là một cô gái rất nhạy cảm, tôi không muốn vô tình làm tổn thương cô bé.
"Chú Hà có khoẻ không?"
"Bố em đã uống rượu ít hơn trước rồi. Cảm ơn chị, chị Hứa Khả."
"Sao lại cảm ơn chị?"
"Không phải chị mới sinh xong em bé, vết thương vừa liền miệng, ra khỏi phòng phẫu thuật đã khuyên bố em không nên thuê nhà khác ở thì bố em đâu có chịu nghe lời như vậy."
Chú ấy khuyên tôi đừng cố chấp, đương nhiên tôi cũng khuyên chú ấy như vậy. "Được rồi, chị dùng khổ nhục kế ấy mà, nhưng chú ấy vẫn kiên trì chuyển tên sở hữu ngôi nhà cho chị, nên hai người đành phải nhượng bộ nhau vậy."
Cô bé cười. "Em chẳng biết chị dùng kế gì, em chỉ muốn nhìn thấy bố và con Lai Phúc sống ở đó, trở về nhà đẩy cánh cổng ta, thấy chẳng có gì thay đổi, thế là đã vui rồi."
Tôi hoàn toàn hiểu cảm giác mà cô bé vừa nói, trước khi kết hôn, mặc dù ở nhà bố mẹ khách khứa người thân ra vào tấp nập, hoàn toàn không có chỗ riêng tư, nhưng dù sao đó cũng là nhà của tôi, cứ đứng ở tầng dưới, ngẩng đầu nhìn lên thấy ngọn đèn đường là đã yên tâm rồi. Về căn hộ chung cư ở đường Thẩm Dương, sau khi xảy ra chuyện, tôi cố gắng tránh nghĩ đến nói như một cách để tiễn đưa đoạn hồi ức khủng khiếp đó.
Từ Hàng bế bé Tiểu Bội, rồi thốt lên: "Bây giờ em mới biết trẻ con lại dẽ bế thế, vừa thơm tho vừa mềm mại, thích thật đấy."
"Con bé lúc nào gào khóc là khóc ngằn ngặt không ngừng, rồi đạp tung mọi thứ, em thấy cảnh tượng đó mà vẫn thích mới là yêu trẻ con thực sự."
"Đừng thử thách em như thế, em không có lòng kiên nhẫn đâu, thế nên nhân lúc bé ngoan phải bế nhiều mới được."
Bé Tiểu Bội cũng khá "biết điều", không những không khóc gài mà còn nằm trên cánh tay Từ Hàng ngủ ngon lành. Cô bé lưu luyến đặt Tiểu Bội vào nôi, sau đó ngắm nhìn bé, rồi bỗng nói: "Em bé có vẻ giống bố hơn."
Chỉ có Từ Hàng là tính bộc trực nói thẳng, còn những người trong nhà tôi đều tránh không nhắc đến sự thiếu hụt của người chủ gia đình. Tôi gật đầu. "Ừ, nửa phần trẻn của khuôn mặt nhìn rất giống."
"Huyết thống đúng là thứ kỳ diệu, không cần phải nói nhiều, cứ thế lặng lẽ đánh dấu lên con người ta." Cô bé thốt lên, sau đó chúng tôi cùng im lặng. Tôi đoán cô bé chắc đang nghĩ không biết mình giống ai. Tôi có đôi mắt đặc biệt giống mẹ, các bộ phận khác thì không thể đoán biết được, còn gương mặt đang được nhà thiết kế ca ngợi của cô bé không biết được thừa hưởng từ ai?
Cô bé nhìn tôi, đột nhiên nhún vai, cười, bảo: "Ai quan tâm chứ? Chị là chị, em là em mà.
Đúng vậy, có gì cần phải quan tâm chứ?
Cô bé hỏi tôi: "Bố em bé không quay lại lần nào ạ?"
"Tuần trước anh ấy có về nhà một lần."
Sau khi nhận công việc mới, nghe nói có rất nhiều khó khăn vất vả, Tôn Á Âu đã nhận lỗi với tôi, nói rằng anh không về nhà sớm hơn được. Tôi khách sao nói không sao. Anh bảo tôi chắc sống vất vả lắm, tôi nói cũng tạm ổn. Anh chăm chú nhìn tôi, nói sắc mặt tôi khá tốt, còn tôi bảo anh gầy đi, cần chú ý giữ gìn sức khoẻ. Chúng tôi bỗng trở thành đôi vợ chồng đến cách nói chuyện và đối xử với nhau cũng như khách, cả hai đều cảm thấy mất tự nhiên.
Được sự giúp đỡ của Tử Đông, tôi đã trải qua thời kỳ chăm con vụng về, lóng nga lóng ngóng, mệt nỏ chỉ muốn phát điên. Tôi bắt đầu để ý đến cảm xúc, tâm trạng của mình. Tôi đi chăm sóc da, sửa sang lại mái tóc, dọn dẹp nhà cửa thật gọn gàng sạch sẽ. Bé Tiểu Bội cũng mập lên rất nhiều, tôi không nhìn con với ánh mắt thiên vị của một người mẹ đâu, vì ngay cả Lý Giai Nhân sau khi đến thăm em bé cũng thốt lên khen bé giống búp bê Tây, còn tha thiết muốn được "tác thành" cho cậu con trai của họ.
Anh ngập ngừng cúi xuống nhìn con gái. "Bây giờ trông bé khác lúc ở viện nhiều quá, bé con lớn nhanh thật đấy."
Tôi mỉm cười không nói gì. Đối với anh, sự gọn gàng trong nhà, thái độ ôn hoà của tôi, sự lớn lên của con gái đều là việc đương nhiên. Anh căn bản không cần biết đến những ngày tôi một mình đầu bù tóc rối, bộ dạng nhếch nhác tiều tuỵ, nửa đêm nửa hôm lái xe đưa con đến bệnh viện khám bệnh. Tôi cũng hoàn toàn không muốn kể cho anh nghe bất cứ điều gì, anh đã bỏ lỡ rất nhiều thứ, đó là tổn thất mà anh phải chịu... Ý nghĩ lạnh lùng này khiến tôi cảm thấy thật bất an.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!