Sáng hôm sau, tôi đồng ý phẫu thuật sinh mổ, ca phẫu thuật tiến hành rất thuận lợi, nhưng em bé chỉ nặng 2,3 kg, phải ở trong lồng kính hai mươi ngày.
Sau khi vết mổ ổn định, tôi xuất viện về nhà nghỉ ngơi, nhưng ngày nào tôi cũng lái xe đến bệnh viện thăm con.
Ai cũng khuyên tôi không nên làm như vậy, trong tháng ở cữ phải nằm nhà nghỉ ngơi, nếu không sau này sức đề kháng sẽ kém, có thể mắc nhiều bệnh. Nhưng nhìn từ góc độ của một bác sĩ Tây y, Tử Đông nghĩ rằng chỉ cần tôi không bị nhiễm lạnh hoặc quá mệt mỏi thì có thể ra ngoài vận động vừa phải, như thế còn hơn ở nhà mà lo lắng không yên.
Em trai rất hiểu tâm trạng tôi lúc này, quả thực tôi không thể không nhớ đến đứa con gái bé bỏng vừa chào đời của mình.
Bé nằm trong lồng kính, yếu ớt khiến ruột gan tôi thắt lại, may mắn thay chân tay bé hoàn thiện, hô hấp ổn định, gương mặt nhỏ xinh non nớt như một bông hoa, tôi chẳng thể rời mắt khỏi con mình.
Những ngày con ở viện, tôi đã gặp Tôn Á Âu một lần. Những ngày này anh không về nhà, tôi cũng không hỏi anh ở đâu. Tôi đứng ở cửa, không gọi anh, anh cũng không bước đến gần lồng kính mà đứng cách một đoạn nhìn con gái, dáng vẻ rất chăm chú. Anh quay lại và nhìn thấy tôi. "Em đến rồi à?"
Tôi gật đầu, bước đến gần lồng kính ngắm con, bỗng nghe thấy tiếng anh nói phía sau lưng: "Anh từ chức rồi."
Từ chức lúc công ty sắp lên sàn chứng khoán, đương nhiên đây là lựa chọn hoàn toàn bất ngờ, nhưng anh giờ đây không còn hành động theo lẽ thường nữa, lại thêm những chuyện vừa xảy ra gần đây nên tôi cũng không thấy ngạc nhiên lắm.
"Anh nhận được lời mời làm việc của một công ty ở Bắc Kinh, giờ anh đang tiến hành bàn giao công việc, nửa tháng sau sẽ đến đó nhận chức."
Đây là điều khiến tôi khá bất ngờ. Tôi đứng thẳng, quay lại nhìn anh.
"Đi cùng anh đến Bắc Kinh nhé, Khả Khả, mang theo cả con, chúng ta rời khỏi đây và làm lại từ đầu."
Một lúc lâu sau, tôi lắc đầu. "Anh thậm chí không bàn bạc với tôi đã nhận công việc mới, cũng giống như trước đây, ý kiến của tôi không có trọng lượng gì cả, cho dù đồng ý hay không cũng chẳng thể nào thay đổi được quyết định của anh."
"Anh đã suy nghĩ rất lâu, cảm thấy như vậy là chọn lựa thích hợp nhất đối với cả hai chúng ta."
"Tôi lại không nghĩ như vậy. Đó chủ là suy nghĩ của anh thôi, không liên quan đến tôi, cũng chẳng luên quan đến đứa bé. Không phải cứ đổi địa điểm thì có thể bắt đầu lại."
Tôi lại cúi người xuống ngắm con gái, anh đứng sau lưng tôi rất lâu, sau đó mới rời đi. Tôi mải nhìn con, cũng không quay đầu lại.
Hôm nay, cuối cùng bác sĩ cũng thông báo cho tôi biết, con gái tôi đã ổn định sức khoẻ, có thể xuất viện về nhà. Tôi vui mừng quá đỗi, cứ thế mang theo bao nhiêu đồ đạc lái xe một mạch đến bệnh viện. Sau đó, tôi gọi điện cho Tôn Á Âu: " Nếu có thời gian, tôi hy vọng anh có thể cùng tôi đến đón con về nhà."
Anh đồng ý, chúng tôi gặp nhau ở cổng bệnh viện. Tôi đón con gái từ tay y tá, vui đến nỗi nước mắt trào ra.
"Tôi định đặt tên ở nhà của con là Tiểu Bội, tên đi học vẫn đang nghĩ, anh có ý kiến gì không?"
"Tuỳ em quyết định. Tiểu Bội, cái tren rất hay."
"Anh muốn bế con không?"
Anh do dự. Tôi cười. "Tôi biết anh không phải là người thích bế trẻ con, Á Âu, nhìn bộ dạng anh, có lẽ cũng không thể có đứa con nào khác đâu, anh sắp phải đi rồi, bế con một chút, đừng bỏ qua cơ hội này."
Tôi đưa con cho anh, anh dường như rất sợ, đờ người một lúc mới giơ tay ra đón.
"Anh bế như thế, đúng rồi, đứng ở đây đợi tôi. Tôi làm thủ tục xuất viện rồi sẽ quay lại ngay."
Làm xong thủ tục xuất viện cho con gái, tôi đến phòng bệnh khoa ngoại.
Trước đó, tôi đã từng ghé qua một lần, hôm tôi được bác sĩ cho phép xuất viện thì Du Vịnh Văn cũng được chuyển ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt. Tôi đứng ngoài cửa nhìn vào, cô ấy nằm trên giường, cánh tay bị quấn dây chằng chịt, chân phải bị bó bột, gương mặt không chút biểu cảm nhìn về phía trước. Tôi thấy một người phụ nữ đang chăm sóc cô ấy. Đương nhiên, tôi không có ý định kích động tâm trạng của cô ấy nên đã nhờ y tá giúp tôi đem hoa và thực phẩm dinh dưỡng vào phòng, còn tôi chỉ đứng bên ngoài.
Hôm nay tôi đến, cửa phòng bệnh mở toang, cô ấy đang nằm nghe nhạc, hai mắt mông lung nhìn về phía trước, mái tóc được chải gọn gàng, sắc mặt cũng tốt hơn trước rất nhiều.
Cô ấy nhìn thấy tôi, gỡ tai nghe xuống. "Chị đến đây làm gì?"
"Tôi đến đón con gái về nhà, tiện thể ghé qua thăm cô."
Cô ta nhìn tôi, tôi mặc bộ quần áo rộng, có điều nghe chị giúp việc theo giờ nhà tôi nhận xét, tôi gầy đến mức chẳng giống người phụ nữ vừa sinh con được một tháng chút nào. "Chị đã sinh rồi ư? Á Âu và chị ở cùng nhau à?"
Tôi gật đầu, cô ấy bật cười thành tiếng, tiếng cười khô khan. "Ừm, tôi biết ngay mà, có gì danh chính ngôn thuận hơn việc dùng đứa con để níu kéo một người đàn ông."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!