Chương 50: (Vô Đề)

Sức hấp đã của anh với tôi bắt đầu giảm đi từ khi nào? Tôi không nhớ rõ, chỉ biết rằng tôi không còn cảm thấy run rẩy bởi sự đụng chạm của anh, không còn bị mất ngủ bởi một câu nói của anh. Tôi nghĩ, tôi không thể yêu anh như trước được nữa, nhưng khi nói không còn yêu anh nữa, tôi không cảm thấy nhẹ nhõm chút nào mà ngược lại, rất mơ hồ, mông lung.

Cảm giác trống rỗng này thật xa lạ và nguy hiểm.

Hứa Khả

***

Bụng tôi ngày một lộ rõ, cơ thể cũng đẫy đà hơn, hành động ngày càng chậm chạp, bàn chân đã hơi phù, giày dép cũng phải mua cỡ to hơn...

Mang thai là một quá trình lâu dài và chậm chạp nhưng những thay đổi lại nhanh đến chóng mặt, cảm giác như mỗi ngày một khác, cho đến khi bước ra từ phòng tắm, vô tình nhìn mình trong gương, tôi không nén nổi sự kinh ngạc trước vóc dáng xa lạ của mình.

Từ nhỏ, tôi đã được giáo dục là coi nhẹ hình thức bên ngoài. Ngày còn học mẫu giáo, mỗi lần dì chải đầu cho tôi, khen "Khả Khả nhà ta xinh quá!" là bà ngoại ngay lập tức cảnh cáo dì không được "rót" những lời nói đó vào tai cháu gái, tránh sau này lớn lên kiêu căng, kênh kiệu, coi trọng hình thức hơn tâm hồn. Khi trở về bên bố mẹ họ càng không nhắc đến chủ đề liên quan tới ngoại hình. Mẹ luôn cắt cho tôi kiểu tóc đơn giản nhất, mua những bộ quần áo bình thường nhất.

Chính bản thân mẹ cũng là tấm gương mẫu mực. Mẹ luôn mặc quần áo giản dị, không bao giờ trang điểm. Tuy nhiên, con gái quan tam đến ngoại hình của mình dường như là bản năng, cho dù không có tiếng nói bàn tán của bạn cùng học, hay ánh mắt nhìn chăm chú của các bạn nam thì tôi cũng biết mình xinh đẹp. Sau khi đi làm có thu nhập, lúc mua đồ mỹ phẩm và quần áo, tôi luôn có tâm trạng mâu thuẫn, vừa cảm thấy đó là những thứ cần thiết trong cuộc sống của mình, không phải đang chi tiêu hoang phí, nhưng dù sao một phần con người tôi vẫn bị ảnh hưởng từ mẹ, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể kiềm chế được "tâm lý thích ăn diện" ấy và không để ý đến chúng nữa.

Nói tóm lại, tôi là người luôn biết trân trọng và giữ gìn vóc dáng, ngoại hình của mình.

Vậy mà bây giờ, tôi đã mang bầu được hai mươi bảy tuần, cơ thể đã "béo tốt" lắm rồi. Cho dù đã ăn uống đúng như bác sĩ dặn dò, khống chế không cho cân nặng tăng nhanh thì cơ thể cũng không tránh khỏi bị phát tướng. Tôi nhìn kĩ vào gương, ngạc nhiên đến sợ hãi, nghĩ: Cho dù sau này có giảm béo nhưng xương chậu đã bị giãn rộng, da bụng cũng bị rạn nên mình sẽ chẳng thể nào được như trước nữa. Nhưng khi xoa xoa vào bụng, tôi lại tự an ủi:

Mi đã gần ba mươi lăm tuổi, xinh đẹp nhiều năm rồi, thế là đủ rồi, mi đã muốn làm mẹ thì tâm lý thích làm đẹp phải dẹp bỏ đi là vừa.

Tôi mặc áo choàng tắm bước ra, rồi vào bếp pha một cốc sữa nóng. Tôi bỗng nhớ ra là quên không mua bánh phô mai mà mình thích ăn liền thở dài. Tôi đành lấy trong tủ đựng thực phẩm một hộp bánh quy, ngồi xuống bàn vừa ăn vừa xem tập tài liệu kế hoạch tổ chức tiền lương tôi vừa viết xong. Vừa xem vừa ăn, chẳng biết ăn hết bánh từ lúc nào, thế mà bụng vẫn cảm thấy đói.

Tôi không kìm nén được, lại mở tủ lạnh, bỗng nhìn thấy trong tủ có một hộp bánh phô mai, vỏ hộp là của cửa hàng bánh ngọt mà dạo này tôi thích ăn. Tôi băn khoăn cầm chiếc bánh ra, trên đó ghi ngày sản xuất là hôm nay. Đang định mở ra, tôi bỗng nghĩ dạo gần đây mình ăn khá nhiều, bữa tối nay ăn cũng không ít, vừa nãy đã ăn hết hộp bánh quy, nếu ăn thêm một miếng bánh ngọt nữa, e rằng rất khó khống chế trọng lượng cơ thể trong phạm vi thích hợp mà bác sĩ nói. Tôi nhìn hộp bánh ngọt đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng cất vào tủ. Bỗng tôi nghe thấy sau lưng vang lên giọng nói của Á Âu: "Em muốn ăn thì cứ ăn một chút đi."

Tôi đóng tủ lạnh lại. "Bánh phô mai là anh mua à?"

Anh gật đầu, nhìn vẻ ngạc nhiên của tôi, cười gượng. "Đương nhiên anh vẫn luôn là một người không chu đáo, vô tâm, chẳng qua hơn nửa tháng nay, hầu như ngày nào em cũng mua bánh ngọt của cửa hàng này nên anh cũng biết."

Đúng là anh không phải kiểu người chu đáo, tỉ mỉ, trong cuộc sống hằng ngày của chúng tôi, anh thường quên hoặc không bao giờ đáp ứng những mong muốn vụn vặt, nhỏ bé của tôi. Lúc này, tôi chẳng biết mình có tâm trạng gì nữa, chỉ biết nói: "Cảm ơn anh, ngày mai tôi sẽ ăn."

"Lúc nào em mới không kiềm chế bản thân mình?"

Kiềm chế bản thân đã trở thành thói quen thâm căn cố đế của tôi, chẳng thể nào bỏ được. Tôi không muốn nói chuyện với anh, đang thu dọn giấy tờ trên bàn và chuẩn bị về phòng thì anh nói: "Hôm nay, anh và ông Tưởng Minh đã gặp nhau và đi ăn cơm."

Tôi thực sự ngạc nhiên. Tưởng Minh là ông chủ cũ của cả tôi và anh, hai người trở mặt với nhau đã lâu, đã từng kiện nhau ra toa, thế mà nay lại gặp nhau và cùng ngồi ăn cơm, đúng là không thể tưởng tượng nổi.

"Ông ta muốn mời anh về làm, đưa ra rất nhiều điều kiện khả quan."

Công ty của ông Tưởng Minh đó lâm vào tình trạng bế tắc khá lâu, một dạo còn có tin đồn phải rút khỏi thị trường, với tính cách như ông ta mà chịu hạ mình đề nghị người khác, có thể ông ta nghĩ Tôn Á Âu có khả năng giúp được ông ta nhiều việc. Còn về điều kiện lương bổng cao, chắc gì đã dễ lấy thế? Nhưng tất cả những việc này thì liên quan gì đến tôi. Tôi không đáp lại.

Anh cười gượng. "Em thật sự không quan tâm, đúng không?"

"Anh tự biết suy xét, hơn nữa anh cũng có thích người khác cho ý kiến đâu."

"Bọn anh cũng nói nhiều về chuyện quá khứ, bây giờ anh mới biết là năm đó em đã đi gặp ông ta."

Bảy năm trước, đúng là tôi đã đi gặp ông Tưởng Minh.

Con trai ông ta dẫn người đến căn hộ chung cư của Á Âu chặn đánh anh. Một tuần sau, anh bị cảnh sát dẫn đi thẩm vấn vì có người tố cáo anh trong lúc làm việc có dính líu đến vấn đề kinh tế. Thấy vụ tố tụng dân sự này có khả năng diễn biến thành một vụ án kinh tế, lòng tôi như lửa đốt. Thế là tôi trở lại công ty cũ và gặp ông Tưởng Minh. Đợi khổ sở bốn tiếng, cuối cùng ông ta cũng chịu gặp tôi. Tôi và ông ta đã nói chuyện rất lâu, ông ta không tỏ rõ ý kiến nhưng hôm sau Tôn Á Âu được cảnh sát thả về.

Tôi chưa từng nói với ai về chuyện này. Ông Tưởng Minh đó gặp anh, ngồi nói chuyện với anh đã nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi, đương nhiên tôi không thể nghĩ là ông ta lại nhắc đến chuyện này.

"Đúng vậy, tôi đã đi gặp ông ta. Nếu anh muốn tính toán chuyện cũ, trách tôi đã giấu anh chuyện này thì tôi có thể xin lỗi "

Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. "Tại sao em không nói cho anh biết?"

"Anh sẽ tức giận, có thể còn nói chia tay tôi. Lúc đó tôi rất muốn ở bên anh nên không thể không làm như vậy. Chuyện đã xảy ra rất lâu rồi, anh không cần thiết phải nhắc lại đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!