Type
-er: Linh Phan
6
Chị Hứa Khả cả đêm không về nhà.
Dự báo thời tiết nói tận bên Siberia có đợt gió mùa đông bắc, thế mà nó tràn về thật, lại còn hẳn ở nước Trung Quốc mới lạ. Những cơn gió rít gào khắp nơi đến nỗi chiếc là vàng khô trên cành dâu cũng phát ra tiếng xào xạc. Mùa đông là thời điểm tôi ghét nhất trong năm, nằm trong bóng tối, đắp một chiếc chăn bông ấm áp, thế mà tôi vẫn cảm thấy cái rét thấm vào da thịt, ngay cả trong không khí cũng có thể ngửi thấy mùi lạnh giá.
Buổi sáng ngủ dậy, tôi chạy ra quét sân. Bố tôi đánh răng súc miệng xong cũng bước ra, ngạc nhiên cười. "Sao hôm nay lại chăm chỉ thế?"
"Con không ngủ được."
"Lại nghĩ ngợi lung tung gì à?"
Tôi rầu rĩ. "Bố thì lúc nào chẳng cho rằng con nghĩ ngợi lung tung, thế bố còn hỏi làm gì."
"Con đừng có suốt ngày để ý những chuyện vụn vặt được không hả?"
"Con cũng muốn giống bố, vô tư cười ha ha trước mọi việc, chuyện gì cũng bỏ qua một bên như thế lắm, nhưng con không làm được."
Bố cuối cùng cũng bực bội. "Nếu bố mày có thế thật, cũng không cần mày lãng phí thời gian nghĩ đến những chuyện vô bổ đâu."
Bố tôi vung tay đi vào phòng, tôi cầm cái chổi đứng ngẩn người ở đó, sau lưng tôi có giọng nói vang lên: "Từ Hàng, chị thấy bố em rất quan tâm đến em đấy."
Tôi ngoảnh đầu lại, chị Hứa Khả đã về nhà, trên người khoác một chiếc áo choàng màu đen của nam giới, tóc tai hơi rối, trông chẳng ra sao cả. Chẳng hiểu sao, tôi lại thấy bực mình, cười nhạt. "Em cũng thấy chồng chị rất quan tâm đến chị, sao chị không theo anh ấy về?"
Đến lượt chị ấy bị lời tôi nói làm cho sững sờ. Đúng lúc đó, có người đẩy mạnh cánh cổng, gọi bố tôi rất to: "Thầy Hà, thầy Hà ơi!"
Bố tôi nghe tiếng gọi bước ra, người đó vội vàng nói: "Bà lão nhà họ Trần đã không được trọng dụng nữa rồi, ông mau qua đó đi."
Bố tôi đáp lại một tiếng, sau đó bước vào nhà, rồi nhanh chóng đi ra, trên người đã thay một bộ vest, xách cặp, cùng người kia vội vã bước đi.
Chị Hứa Khả có chút ngạc nhiên, hỏi: "Không được trọng dụng là thế nào?"
Tôi giải thích sơ qua: "Là sắp chết, là hấp hối, là sắp trút hơi thở cuối cùng."
Chị ấy càng kinh ngạc hơn, hỏi tôi: "Chú Hà là bác sĩ ư?"
Tôi lắc đầu. "Hôm qua chị hỏi bố em làm nghề gì, ông ấy có trả lời rõ cho chị không? Nếu là bác sĩ thì nói ra quá đơn giản còn gì."
Chu Nhuệ vác cái đầu bù tóc rối bước ra, cười, nói: "Bác Hà được gọi là thầy."
Chị Hứa Khả mơ hồ. "Thầy chẳng phải là chỉ tên gọi chung chung hay sao?"
Một cơn gió bắc thổi tới làm Chu Nhuệ lạnh run cầm cập, ôm chặt lấy hai vai, giải thích: "Em biết ở trên phố, nhưng người công nhân, người thợ làm công việc chân tay thì gọi là sư phụ. Nhưng ở quê em, thầy (6) là chỉ những người làm nghề cúng bái. Bác Hà làm những công việc trong tang lễ như bố trí linh đường, tổ chức cho bà con xóm giềng chia buồn với gia quyến, viết cáo phó, chọn ngày hoàng đạo tốt lành, hay xem huyệt mộ, phong thuỷ, tế lễ dọc đường, v.
v…"
Cậu ta nói một lèo khiến chị Hứa Khả càng thấy khó hiểu. "Chủ trì việc tang lễ không phải là những người xuất gia tu hành như hoà thượng hay sao?"
"Thầy của bác Hà là ông Trương, ngày trước đúng là hoà thượng một trăm phần trăm, bốn tuổi đã xuất gia, có pháp danh là Thích Diên, nghe cứ như là một bậc đại sư bước ra từ trong phim võ thuật. "Chu Nhuệ cười hì hì nói tiếp. "Nhưng về sau ông ấy lại hoàn tục, còn ăn mặn, kết hôn và sinh con, nhưng mọi người vẫn gọi ông là thầy Trương. Bác Hà tiếp nối nghề nghiệp của ông nên theo lẽ tự nhiên thành thầy Hà."
Tôi thấy chị Hứa Khả vẫn đứng ngẩn người ra, liền hỏi: "Chồng chị đâu rồi?"
"Anh ấy về thành phố rồi."
"Chị thật sự muốn ở đây hết một tháng à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!