Chương 49: (Vô Đề)

Chúc Minh Lượng gọi vào di động của tôi, nói rằng ảnh của tôi đã được Hạnh Địch và giám đốc công ty chấp nhận, họ quyết định sẽ ký hợp đồng với tôi, bảo tôi nhanh chóng đến thảo luận các điều khoản chi tiết.

Tôi hỏi thẳng: "Tôi sẽ được hưởng mức thù lao bao nhiêu?"

Anh giật nảy mình. "Tiểu thư, cô thẳng thắn quá đấy, tôi chưa gặp ai bộc trực như cô. Tiền thù lao là một trong những điều khoản chi tiết chúng ta sẽ thảo luạn khi gặp mặt."

"Tôi không biết sẽ được bao nhiêu thì có gì phải thảo luận, anh cứ nói một con số đại khái là được."

Anh ta khó xử nói: "Lúc đầu, chúng tôi định trả cho cô một vạn tệ, nếu bức ảnh nhận được phản hồi tốt và cô muốn tiếp tục làm đại diện hình tượng đó, chụp quảng cáo thương mại thì sẽ bàn bạc lại vấn đề thù lao."

So với số tiền lương ít ỏi tôi kiếm được ở công ty thời trang kia thì đây là một con số rất lớn, nhưng giờ nó lại không thể giải quyế t vấn đề của tôi, thế nên tôi im lặng không nói. Anh ta băn khoăn hỏi lại: "Cô không hài lòng à? Đối với một người mẫu ảnh mới, hoàn toàn không có kinh nghiệm thì đó là một mức thù lao khác hậu hĩnh."

"Tôi biết."

"Cô đang cần tiền à?"

"Ai dám vỗ ngực nói mình không thiếu tiền bao giờ. Sáng ngày mai tôi sẽ qua công ty anh."

Ngay chiều hôm đó, tôi bắt xe khách ra thành phố, đến trạm xe cuối cùng thì trời cũng đã tối. Tôi không trở về trường học mà bắt xe đến chỗ chị Hứa Khả.

Bình thường, tôi không phải là người hay do dự, khi đã quyết định làm việc gì thì sẽ không nghĩ ngợi, nhưng tôi vẫn lo lắng không yên về chuyện này, cho dù đã bước đến đây, tôi vẫn không thể đưa ra quyết định cuối cùng.

Tôi ngồi cạnh con đường đi bộ ở ngoài chung cư, chần chừ hồi lâu.

"Em ở đây làm gì thế?"

Tôi giật mình, ngẩng đầu lên nhìn, thấy một chiếu xe máy đỗ trước mặt tôi, Hứa Tử Đông cởi mũ bảo hiểm ra, nhìn tôi.

Chẳng qua tôi cũng chỉ mơ một giấc mộng xuâ mà trời biết, đất biết, tôi biết, anh ấy không biết thôi, vậy mà khi nhìn thấy anh, tôi bỗng có cảm giác như bị bắt quả tang đang làm việc xấu, gần như muốn đứng bật dậy và bỏ chạy.

Thấy mãi mà tôi không trả lời, anh hỏi lại: "Em đến tìm chị anh à? Sao không vào nhà?"

Tôi đành đáp: "Em vẫn chưa nghĩ xong là có nên hay không."

Một người lạnh lùng, không hay nói cười như anh bỗng trêu đùa tôi, tôi ngạc nhiên đến nỗi nhất thời không nói được câu nào.

"Em ngồi ở đây bao lâu rồi?"

Tôi nhìn vào điện thoại. "Khoảng gần bốn mươi phút."

"Chị anh rất quý em, em đến gặp chị, chắc chắn chị sẽ vui lắm."

"Nhưng em đến để vay tiền chị ấy."

"Em cần bao nhiêu tiền."

"Nhiều lắm!

Vẻ mặt anh rất bình tĩnh, không có gì ngạc nhiên nhưng ánh mắt nhìn tôi lại hàm chứa rất nhiều điều. Anh nói: "Đã đến đây rồi thì vào trong đi!"

Đúng vậy, tôi đã đến đây rồi.

Tôi hạ quyết tâm bước theo Hứa Tử Đông vào trong chung cư. Anh dựng xe máy xong, cởi thùng giấy ra, rồi ấn thang máy đi lên phòng, chị Hứa Khả ra mở của cho chúng tôi. Chị mặt bộ quần áo ở nhà rộng rãi, tóc buộc gọn, bụng đã lộ ra rất rõ. Nhìn thấy tôi, chị vừa vui vừa ngạc nhiên. "Ồ, Từ Hàng, sao em lại đến cùng với Tử Đông thế này?"

"Em gặp cô ấy bên ngoài." Hứa Tử Đông đặt thùng giấy xuống.

"Đây là trứng gà và táo tàu chú Năm mang đến, bố bảo em mang qua cho chị, hai người nói chuyện đi, em về đây."

Tôi giữ anh lại. "Không, anh bình tĩnh hơn chị Hứa Khả, hay là anh ngồi đây cùng nghe với chị ấy, nếu cảm thấy những điều em nói là vô lý, anh có thể từ chối giúp chị ấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!