Chúc Minh Lượng gọi cho tôi báo tin ảnh của tôi đã "ra lò", tôi chỉ dửng dưng "ừ" một tiếng khiến anh ta không khỏi ngạc nhiên. "Cô không muốn qua đây xem à?"
"Sáng nào tôi chẳng soi gương và nhìn thấy mình trong đó, cần gì phải đi một quãng đường xa như thế để xem ảnh của chính mình!"
Anh ta bật cười thành tiếng trong điện thoại. "Cô là nữ sinh đầu tiên tôi gặp không có hứng thú với ảnh chụp của mình đấy."
"Anh đưa cho chị Hạnh Địch xem là được rồi, được duyệt thì báo cho tôi một tiếng, không được duyệt thì…"
"Không được duyệt thì đừng đến làm phiền cô, đúng không? Cô thú vị thật đấy."
Anh ta và Hứa Tử Đông đều bảo tôi thú vị, có lẽ bọn họ coi tôi là đứa con gái không bình thường. Tôi chỉ biết cười nhạt.
"Có lẽ mấy hôm nữa là biết kết quả thôi, dù có nghỉ hè cô cũng đừng bỏ về quê ngay là được."
"Vâng, tạm biệt anh."
Tôi không cố ý tỏ ra lạnh nhạt như thế, có điều bây giờ đầu óc tôi đnag bị chuyện khác làm phân tâm.
Đêm qua, tôi đã mơ một giấc mơ.
Tôi đứng trên cánh đồng cỏ bao la, mắt nhìn ra xa, làn sương mỏng bao phủ khắp cánh đồng, không khí ngập tràn hơi nước. Có người từ xa bước lại gần phía tôi, tôi nín thở chờ đợi, cảm giác như đã mong chờ rất lâu. Cuối cùng, anh cũng đến trước mặt tôi, đôi tay mạnh mẽ ôm chặt lấy tôi, phút chốc tôi cảm giác cả người mình như tê dại trong vòng tay ấy. Dường như anh nói câu gì đó bên tai tôi, nhưng tôi không thể hiểu câu đó có ý gì, chỉ cảm giác xung quanh thật ấm áp, bỏ mặc mọi sự chống đỡ, tôi tình nguyện tan chảy như kem…
Cảm giác tan chảy đó vẫn kéo dài đến khi tôi tỉnh dậy. Không cần phải có Chu Công giải mộng thì tôi cũng biết giấc mộng này có nghĩa là gì.
Rõ ràng đang là mùa hạ, vậy mà tôi lại có một giấc mộng xuân. Điều khủng khiếp là, người tôi gặp không phải minh tinh nào đó xa vời, không thể với tới, mà chính là một người đàn ông mà tôi quen.
Người đó mặc dù tôi không nhìn rõ mặt, nhưng vóc dáng cao ráo, mặc chiếc áo blouse trắng, không cần phải đoán, tôi cũng biết người tôi gặp trong mộng chính là Hứa Tử Đông.
Tâm trạng tôi bất ổn đến mấy ngày, sau đó tôi tự nhủ thầm: Mười chín tuổi rồi, có mỗi giấc mộng xuân thì đã sao chứ?
Nhưng tại sao người tôi gặp trong mộng không phải là Chu Nhuệ, Triệu Thủ Khác hay bọn con trai học cùng lớp, thậm chí cũng chẳng phải là bị phó giáo sư trẻ tuổi, phong độ ngời ngời dạy môn kinh tế quốc tế làm bao nhiêu nữ sinh điên đảo, hay là Chúc Minh Lượng cũng được, nếu là họ thì tôi cũng không đến nỗi băn khoăn như thế này.
Dì Hồng từ thôn Lý Tập lên thành phố tham gia lễ tốt nghiệp của anh Triệu Thủ Khác, tôi cùng đi với dì.
Nghe nói đây là lần đầu tiên nhà trường gửi thư mời tất cả phụ huynh của sinh viên tốt nghiệp, nhưng số người đến dự được không nhiều lắm. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, dì bèn hỏi chuyện tình cảm của anh ấy. Tôi cười, nói: "Đợi lúc nữa, dì tự hỏi anh ấy không phải tốt hơn sao?"
"Nó có bao giờ nói thật cho dì biết đâu."
"Dì lo lắng thì ích gì, đến lúc kết hôn, anh ấy chắc chắn sẽ dẫn một cô gái về ra mắt dì."
"Cháu đừng có nói lảng đánh lừa dì nữa. Bạn gái nó ngồi chỗ nào? Cháu chỉ cho dì xem!"
Thực ra, tôi đã nhìn thấy Đổng Nhã Minh, chị ấy cũng nhìn qua chỗ tôi ngồi, ánh mắt phức tạp, nhưng tôi đâu dám chỉ chị ấy cho dì Hồng xem, đành nói mơ hồ: "Bao nhiêu sinh viên tốt nghiệp thế này, cháu đi đâu tìm bây giờ?"
Dù không hài lòng với câu trả lời của tôi nhưng khi nhìn thấy Triệu Thủ Khác khoác lễ phục cử nhân, dì cảm động đến nỗi nước mắt rưng rưng, cầm điện thoại chụp liên tục.
Tôi đưa khăn giấy cho dì. "Bây giờ dì đã xúc động như vậy, sau này anh ấy lấy bằng thạc sĩ, chắc dì không khóc to đấy chứ?"
"Bọn trẻ các cháu không hiểu được tấm lòng của những người làm cha làm mẹ, Thủ Khác cũng vậy, nó còn bảo dì đừng đến đây."
"Cháu mà tốt nghiệp chắc chắn sẽ bảo bố đến."
"Nhắc đến bố cháu…"
"Ông ấy làm sao ạ?"
"Ông ấy trở nên hơi… kỳ lạ."
"Có phải uống rượu nhiều hơn trước không ạ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!