Chương 47: (Vô Đề)

Xe của Tử Đông đậu cách chỗ tôi đứng không xa, anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi: "Em sao thế?"

"Tôi có sao đâu."

"Nhưng sao mặt mày em bơ phờ thế kia, xảy ra chuyện gì à?"

"Không sao, chỉ là đi bộ mệt quá thôi."

Anh chỉ quán cà phê phía sau. "Đến đó ngồi nghỉ một lát, tôi mời em uống cà phê luôn."

Tôi thật sự rất mệt nên đành đi theo anh, ngồi vào chiếc ghế xô pha bọc nhung màu xanh đen sát cửa sổ. Tôi bỗng muốn được ngồi ở đây mãi, không phải đứng lên, quả là một ngày dài dằng dặc.

"Có thật em không sao chứ?"

Tôi đáp mà như sắp hết hơi: "Tôi không biết, cảm thấy rất mệt mỏi, muốn ngủ một giấc dài không cần tỉnh dậy, như thế có phải là một căn bệnh không?"

Anh dường nhe không biết tôi đang nói đùa, nhìn tôi đăm đăm, vẻ mặt rất nghiêm túc: "Ông Trương hiện giờ ra sao rồi?"

"Thì cứ ra viện rồi lại vào viện, lúc khỏe lúc yếu." Tôi không nói với anh điều dì Hồng nói nhỏ với tôi sau khi nhìn thấy sắc mặt của ông. Dì bảo thể trạng và sắc mặt của ông chẳng khác người chồng đã mất của dì, sợ rằng ông sẽ không sống được bao lâu nữa. Lời dì nói khiến tôi nhìn ông chằm chằm lúc đi vào thăm ông, nhưng chẳng nhận ra điều gì khác thường cả.

"Bố em thì sao?"

Với kiểu người lạnh lùng như anh, chủ động gọi tôi đã là một việc rất kỳ lạ rồi, thế mà còn hỏi han này nọ, tôi không thể không kinh ngạc. Có điều, đúng lúc tôi cũng có chút thắc mắc cần hỏi anh. "Bác sĩ Hứa, nghiện rượu có tác hại như thế nào đến sức khỏe ạ?"

Anh cau mày. "Bố em nghiện rượu à?"

"Cũng không đến mức nghiện, nhưng bố uống nhiều hơn xưa, mấy lần tôi về nhà đều nhìn thấy ông khá say, tinh thần cũng không được như trước kia. Lúc viết thư pháp, tay cầm bút hơi run run. Đây có phải dầu hiệu của trúng độc cồn không ạ?"

"Trúng độc cồn thực chất là do trong thời gian ngắn cơ thể hấp thu quá nhiều ethanol, hệ trung khu thần kinh lúc đầu bị hưng phấn, sau đó bị ức chế, có biểu hiện lâm sàng là khó chịu, buồn nôn, chóng mặt, nói lắp, nóng nảy, người bị nặng có khi không kiểm soát được đại tiển tiện, mất tri giác, thậm chí…"

"Dừng lại, dừng lại, những cái đấy bố tôi đều không bị…"

"Dù thế nào thì uống rược nhiều trong thời gian dài cũng rất có hại cho thực quản, dạ dày, gan và não. Chứng run tay của bố em, nếu loại trừ các khả năng khác thì có thể do thói quen uống rượu, thần kinh bị tổn thương dẫn đến tình trạng này."

Tôi nhìn về phía trước, ánh mắt mông lung. Ngày còn nhỏ, tôi thường xuyên chứng kiến ông Trương uống rượu ngà ngà say, sau đó hát hò vỗ tay rất rôm rả. Trong thôn Lý Tập cũng có một vài ma men, sau khi uống say hoàn toàn mất kiểm soát, chửi bới loạn xì ngậu, nôn thốc nôn tháo hay ngủ ngay bên vệ đường mà không hay biết gì. Bố tôi không đến mức đó nhưng trông ông lúc nào cũng thất thần, viết chữ cũng run tay và gầy đi.

Trong lòng tôi bống có nỗi lo lắng không tên, cảm thấy có điều gì uẩn khúc trong chuyện này.

"Em hãy thuyết phục ông ấy đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe xem sao!"

"Bố sẽ không đồng ý đâu. Tôi cảm thấy con người mình rất mâu thuẫn. Tôi nghĩ bố không uống rượu làm bậy, có thể chỉ là trong lòng bố có điều gì đó đè nén, muốn dùng rượu giải sầu, rượu sẽ làm bố tạm thời quên đi nỗi buồn. Vậy tôi có quyền gì tước đoạt niềm vui nho nhỏ này của ông chứ?"

"Có phải sự xuất hiện của chị tôi khiến ông ấy như vậy không?"

"Chị Hứa Khả là người rất tốt, nhưng tôi nghĩ chuyện này cũng có chút liên quan."

Anh im lặng không nói.

Phục vụ bưng cà phê tới, còn mang thêm cho tôi một ly kem, tôi reo lên một tiếng thích thú, hào hứng xúc ăn. Lúc ngẩng đầu lên, tôi bỗng phát hiện Hứa Tử Đông đang nhìn mình với nét mặt đăm chiêu.

"Tôi không trách chị Hứa Khả đâu. Nếu tôi biết bố mình là ai, tôi cũng sẽ không thể không đi tìm ông ấy."

Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, tôi cũng không nói gì nữa, tập trung vào ly kem. Ăn xong ly kem, tôi hỏi anh: "Tôi có thể gọi thêm một cái bánh ngọt không?"

Anh gật đầu, vẫy tay ra hiệu phục vụ mang thực đơn đồ ngọt lên. Tôi chọn một miếng bánh ngọt Brownie. Sau khi đĩa bánh mang lên, tôi lại cắm cúi ăn một mạch hết sạch, cảm thấy tinh thần khá lên rất nhiều.

"Thực ra thất tình cũng không phải là chuyện to tát lắm."

Vừa ăn no xong nên phản ứng của tôi có hơi chậm chạp. Tôi hỏi lại: "Ai thất tình cơ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!