Cảm giác tan chảy đó vẫn kéo dài đến khi tôi tỉnh dậy. Không cần phải có Chu Công giải mộng thì tôi cũn biết giấc mộng này có nghĩa là gì.
Rõ ràng đang là mùa hạ, vậy mà tôi lại có một giấc mộng xuân. Điều khủng khiếp là, người tôi gặp không phải minh tinh nào đó xa vời, không thể với tới, mà chính là một người đàn ông tôi quen.
Người đàn ông đó dù tôi không nhìn rõ mặt, nhưng vóc dáng cao ráo, lại mặc chiếc áo blouse trắng, không cần phải đoán, tôi cũng biết người tôi gặp trong mộng chính là Hứa Tử Đông.
Hà Từ Hàng
***
Tôi nhìn chăm chăm vào mình trong gương giống như nhìn một người lạ. Buổi chụp ảnh hẹn vào chiều cuối tuần. Được nhà tạo mốt tóc, hóa trang, trang điểm suốt hơn hai tiếng, cuối cùng tôi đã có gương mặt hoàn toàn khác. Lần đầu tiên đứng trước ống kính giống như một trải nghiệm chỉ có trong mơ, điều đó khiến tôi cảm thấy không tự nhiên hơn cả khi phải chịu cái nhìn đánh giá, dò xét của chị Hạnh Địch. Cơ thể tôi cứng đờ, ánh mắt lo lắng.
Cứ nghĩ đến tờ áp phích khổng lồ treo trong phòng làm việc của chị Hạnh Địch, tôi lại thấy áp lực, cảm giác não nề cứ thế dâng lên.
Sao lúc đó tôi lại bị họ thuyết phục đến nỗi tin rằng mình cũng có cùng khí chất giống cô gái đó nhỉ?
Đây hoàn toàn là một sai lầm.
Chị Hạnh Địch sai rồi, anh Chúc Minh Lượng đó cũng sai rồi. Họ đã sai lầm khi chọn một người không thể bình thường hơn là tôi.
"Thả lỏng nào."
"Cằm ngẩng cao lên một chút."
"Tay trái để thấp xuống một chút."
"Mặt hướng sang bên trái một chút."
"Quá rồi, quá rồi, hơi quay lại."
"Lưng thẳng lên."
Nhiếp ảnh gia liên tục đưa ra yêu cầu và các mệnh lệnh gần như trái ngược nhau. Tôi cố gắng làm theo, nhưng được cái này lại hỏng cái kia, tôi dần dần càng trở nên bối rối, luống cuống.
"Ánh mắt rời rạc quá."
"Không đúng, cằm thu lại một chút."
"Nào, bây giờ tập trung tinh thần, nhìn vào ống kính của tôi."
Tôi nhìn thẳng vào ống kính mà tay anh ta đang đặt lên. Lúc vào lán che, Chúc Minh Lượng đã kịp "bổ túc" cho tôi biết mấy thiết bị đắt đỏ này. Bây giờ nhiếp ảnh gia đnag nhìn tôi qua ống kính, ống kính đó chắc là không biết nói dối, cũng không thể làm sai được. Tôi nghĩ chắc anh ta cũng không phát hiện ra rằng mình đang lãng phí thời gian với một con nhóc như tôi.
Tôi nghe tiếng "dừng lại", ngoảng đầu sang, thấy chị Hạnh Địch đã đứng đó từ lúc nào. Tôi đoán chị không thể nhìn tiếp cảnh này được nữa. Mấy nhân viên tản mác mỗi người một nơi để nghỉ, còn tôi ngồi sụp ngay xuống đất, duỗi đôi chân đang cứng đờ. Chị bước đến, đưa cho tôi cốc cà phê, rồi ngồi xuống cạnh tôi.
"Chắc em thể hiện quá tệ, nên chị đến cổ vũ phải không ạ?"
Chị bật cười. "Không, chị không có sở trường hầm món canh gà tâm hồn, em cũng không tệ như em nghĩ đâu. Một người không được học chuyên nghiệp, đứng trước ống kính có biểu hiện không tự nhiên là việc rất bình thường. Chị quen rất nhiều người mẫu, cũng đã nói chuyện với họ. Họ chia sẻ rằng bản thân họ luôn phải giữ bình tĩnh, vừa nên biết đến sự tồn tại của quần chúng và ống kính vừa phải coi họ như không khí."
Tôi thật thà nói: "Nhưng em không chắc mình có phù hợp với tiêu chí của mọi người không."
Chị nhìn tôi, vẻ mặt dịu dàng. "Em có thể nghi ngờ con mắt nhìn người của anh Chúc. Dù sao thời gian này, anh ấy bị chị ép đến nỗi cuống cả lên, đồng ý cho rất nhiều cô gái đến phỏng vấn, nhưng em nên tin chị, những cô gái mà chị thấy là được không nhiều đâu."
Trong đầu tôi lại hiện lên gương mặt xinh đẹp của cô em họ chị ấy, lẩm bẩm: "Em và em họ chị rõ ràng khác hẳn nhau."
"Tấm ảnh chụp em họ chị cũng cách đây mười năm rồi."
Tôi không hiểu, nhìn chị. "Chị muốn nói với em là, cô ấy đã già rồi, không còn xinh đẹp giống như trên tờ áp phích nữa à? Em không tin đâu, em có quen một chị, năm nay ba mươi tư tuổi rồi nhưng vẫn rất xinh đẹp."
Chị cười. "Không không, em hiểu nhầm rồi. Em họ chị vẫn đẹp, thậm chí còn rất quyến rũ, nhưng quan trọng là khí chất của cô gấy không như trước nữa. Cô ấy không còn vẻ bướng bỉnh, tò mò, trẻ con như trong ảnh nữa, bây giờ nhìn cô ấy rất chín chắn, trầm tĩnh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!