Chương 45: (Vô Đề)

Sau khi bố và Tử Đông về, tôi gõ cửa phòng đọc sách, Á Âu ra mở cửa. Tôi nói khẽ: "Bố và Tử Đông đã về rồi. Vết thương của anh có cần xử lý không?"

Khóe mắt trái của anh bầm tím và xung huyết nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh. Anh lắc đầu, nói: "Anh không sao."

"Một tuần anh chơi đánh tennis ba lần, thể lực và khả năng phản ứng của anh đều rất tốt, rõ ràng có thể tránh được bố."

Anh không phủ nhận, nói: "Thực ra em không cần thiết bảo anh tránh đi, anh có thể giải thích với bố."

"Giải thích gì cơ? Nói rằng anh sẽ không ly hôn với tôi ư? Không cần thiết đâu. Bố đến nhà lần này cũng tốt, bây giờ đồng nghiệp của tôi, người thân của tôi đều biết cả rồi, tôi không cần phải giấu giếm điều gì nữa, có thể thẳng thắn đối diện với cuộc sống sau này được rồi."

Anh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. "Bảy năm đã trôi qua, một lần nữa, em lại đứng che chắn cho anh."

Tôi ngẩn người.

Nếu anh không nhắc, tôi gần như đã quên rồi. Bảy năm trước, quả thật tôi đã từng bất chấp tất cả đứng chắn cho anh trước ba người khác.

Hồi đó, sau khi hạ quyết tâm ở bên anh, tôi đã hẹn bạn trai ra ngoài nói lời chia tay. Đây là cuộc gặp mặt mà tôi biết trước sẽ không vui vẻ gì. Những điều tôi nói lúc đó là:

"Anh rất tốt, nhưng…"

"Là em không tốt, hãy tha thứ cho em."

"Xin lỗi, em rất tiếc."

Bất cứ một người đàn ông nào khi nghe được những câu này đều sẽ thấy phẫn nộ, biết là thế nhưng tôi không thể không nói. Bạn trai lúc đó của tôi thật sự rất phong dộ, chỉ chất vấn tôi vài câu, sau đó im lặng không nói gì.

Tôi vẫn chưa nghĩ ra cách gì để giải thích với bố mẹ, vậy mà Tôn Á Âu lại biến đâu mất.

Tôi gọi điện cho anh, anh không nghe máy, gửi tin nhắn cho anh, anh không nhắn lại. Trong lúc sốt ruột, lo lắng, tôi nghĩ, cho dù lần thứ hai bị rơi xuống cùng một dòng sông, có chết cũng phải chết cho minh bạch. Sau khi tan làm, tôi tìm đến chung cư anh ở. Ngay tầng dưới, tôi trông thấy hai người đàn ông đang đánh đấm anh, còn một người xỏ tay vào túi quần đứng nhìn. Anh bị đánh đến tối tăm mặt mũi, phải dựa người vào tường mới đứng thẳng dậy được, vậy mà hai tên đó vẫn tiếp tục đánh.

Tôi bất chấp tất cả lao đến, chắn ở giữa họ, quát to: "Sao các người lại đánh người, mau dừng tay."

Bọn họ bực bội dừng tay, rồi ngán ngẩm quát lên: "Tránh ra, nếu không bọn tao mặc kệ mày là con gái hay con trai cũng đánh tất."

Tôn Á Âu đẩy mạnh tôi ra. "Tránh ra đi, ở đây không có việc của em."

Tôi cố chấp đứng chắn trước mặt anh, hỏi hai tên kia: "Các người là ai, rốt cuộc định làm gì?"

Bọn họ nhìn sang người đứng bên cạnh, tôi cũng nhìn theo, nhận ra ngay đó là con trai cả của sếp cũ. Tôi ngạc nhiên kêu lên: "Tổng giám đốc Tưởng, những khúc mắc giữa Á Âu và công ty các anh đang được pháp luật giải quyết, sao anh lại ra tay như vậy chứ?"

Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, mỉm cười, nói: "Trông cô quen quen."

Tôi làm việc ở công ty anh ta ba năm trước, và cũng chỉ là nhân viên quèn, chẳng mấy khi gặp mặt chào hỏi anh ta, không ngờ anh ta lại có ấn tượng về tôi. Tôi không tiếp lời anh ta, chỉ nói: "Tôi là bạn gái của anh ấy. Tổng giám đốc Tưởng, có chuyện gì cũng nên bình tĩnh nói chuyện."

Anh ta trừng mắt nhìn tôi, lộ vẻ bỡn cợt. "Cô có biết bây giờ anh ta đang trong tình cảnh như thế nào không?"

Tôi cố gắng trấn tĩnh, đáp: "Thất nghiệp, bị tố cáo ra tòa, đắc tội với Tổng giám đốc Tưởng và chủ tịch hội đồng quản trị, đại khái là như vậy."

Anh ta bật cười ha hả. "Vậy mà cô vẫn muốn đi theo anh ta?"

Tôi vẫn không tiếp lời, nói: "Tổng giám đốc Tưởng, bị tòa án buộc tội đã quá đủ cho anh ấy rồi, hà tất anh phải ra tay như vậy, xin hãy tha cho anh ấy."

Anh ta thu lại nụ cười, "hừ" một tiếng, rồi không để ý đến tôi, quay sang nói với Tôn Á Âu: "Đến lúc này mà vẫn còn phụ nữ muốn đi theo mày, xem ra mày cũng được đấy. Hôm nay coi như là một bài học dành cho mày, mọi chuyện dừng ở đây. Nếu mày nói ra chuyện này, cho dù là ai chắn trước mặt cũng không cứu nổi mày nữa đâu. Tốt nhất mày nên biết điều."

Đợi bọn chúng đi rổi, tôi định đỡ Á Âu, nhưng anh chỉ lắc đầu, hất tay tôi ra. "Anh không sao", rồi cứ thế đi lên nhà.

Đương nhiên tôi biết, anh luôn là người kiêu ngạo, không muốn người khác nhìn thấy mình thảm hại như thế này. Nhưng tôi vẫn chạy đến cửa hàng thuốc, mua thuốc sát trùng, cồn i ốt, bông bang rồi lên gõ cửa căn hộ của anh, một lúc lâu sau anh mới ra mở cửa. Tôi xử lý vết thương cho anh, hỏi anh chuyện gì đã xảy ra, anh chán nản nói: "Anh đã nói rồi, không phải việc của em."

Trong lúc bối rối, tôi đã thốt ra câu mà bản thân cũng thấy ngốc nghếch: "Á Âu, em chỉ lo lắng cho anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!