Tôi giở tấm danh thiếp ra, gọi vào số điện thoại ghi trên đó.
Sau khi điện thoại được kết nối, bên kia truyền đến giọng nói của một thanh niên trẻ: "Xin chào, ai vậy?"
"A lô, tôi là Hà Từ Hàng, nửa tháng trước, anh đã đưa tôi tấm danh thiếp này ở ngoài quán bar, nói rằng đang tìm một người mẫu."
"À, đúng rồi, tại sao lâu như vậy bạn mới gọi điện cho tôi?"
"Tôi muốn hỏi thù lao làm nghề này là bao nhiêu?"
Anh ta ngớ người, có vẻ cách hỏi thẳng thắn của tôi khiến anh ta bật cười ha hả. "Đầu tiên bạn phải đến công ty để nhà thiết kế coi thử, sau khi được chấp nhận sẽ chụp ảnh thử, các bức ảnh đạt tiêu chuẩn thì bạn mới được nhận vào làm việc. Về tiền thù lao, cũng không đến nỗi cao quá, nhưng chắc chắn là rất hợp lý, tốt hơn rất nhiều so với những việc làm thêm khác.
Chúng tôi là công ty lớn, sẽ không vì bạn là người mới mà để bạn thiệt thòi."
"Vậy được ạ."
"Nếu rảnh, chiều nay bạn đến công ty chúng tôi, trước quầy tiếp tân nói là tìm tôi."
"Có phải trang điểm không, vì tôi không rành việc này lắm."
"Không cần, bạn cứ giống như hôm tôi gặp bạn là được."
Tôi nhớ lại, hình như hôm đó tôi mặc chiếc áo phông in chữ màu đen và quần bò mài, trông rất bình thường chẳng có gì khác biệt với những cô gái trên đường.
"Tôi còn một câu hỏi nữa."
"Nói đi."
"Anh tên là gì ạ?"
"Trên danh thiếp không phải đã in tên tôi ư?"
"À, danh thiếp bị đầu mẩu thuốc lá làm thủng một chỗ, mà lại đúng chỗ ghi tên của anh."
Anh ta bật cười. "May mà không phải bị thủng số điện thoại, tôi tên là Chúc Minh Lượng. Chiều gặp lại nhé.
Tôi theo địa chỉ ghi trên danh thiếp tìm đến, công ty nằ ở một phía của thành phố, đó là khu công nghiệp thời trang quy mô lớn. Tôi nói tên của Chúc Minh Lượng trước quầy tiếp tân, lập tức được dẫn vào một căn phòng rộng. Ở đây đèn thắp sáng trưng, xung quanh là sân khấu biểu diễn và các loại trang phục biểu diễn, giữa phòng là bàn làm việc to như cái bàn đánh bóng bàn, nhưng cao hơn một chút. Một cô gái ngồi trên ghế cao cạnh bàn, đang lúi húi viết gì đó, còn Chúc Minh Lượng đứng ở bên cạnh.
Anh ta trông thấy tôi liền chào: "Hi, chào bạn."
"Chào anh ạ."
Hôm nay tôi mới nhìn rõ dáng vẻ của anh ta. Anh ta trông rất trẻ, từ kiểu tóc, mặt mũi đến cách ăn mặc đều rất phóng khoáng, đúng tiêu chuẩn của tuýp người đi làm. "Cứ thoải mái nhé, vị này là nhà thiết kế của công ty chúng tôi, tên là Hạnh Địch."
Ngườ có tên Hạnh Địch ngẩng đầu, không hỏi han gì, chỉ nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt sáng ngời. Tôi cũng nhìn chị ấy, phát hiện thấy chị ấy có một khuôn mặt búp bê, mái tóc cắt ngắn, mặc chiếc áo sơ mi rộng với quần soóc ngắn, ngồi trước cái bàn làm việc to nên trông chị càng bé nhỏ, còn khó đoán tuổi hơn cả chị Hứa Khả, nhưng chi ấy toát lên phong thái rất chuyên nghiệp, quyền uy, không thể diễn tả thành lời.
Thế nên dù chị ấy có nhìn tôi với vẻ như vậy, tôi cũng không thấy chị kiêu căng hay cảm thấy khó chịu chút nào.
"Em bao nhiêu tuổi rồi?"
Chị lạnh lùng hỏi một câu khiến tôi phải suy nghĩ một lúc mới đáp: "Em mười chín tuổi, cao một mét bảy mươi, nặng khoảng bốn mươi chín cân ạ."
Chị ấy cười. "Anh Chúc, anh nhặt được cô bé này ở đâu vậy?"
"Trước của quán bar."
"Cô gái hôm trước đến đây phỏng vấn thì gặp anh ở rạp chiếu phim. Cô gái này anh lại gặp ở quán bar. Cả ngày anh chạy đến những nơi như vậy mà không có ai coi anh là con buôn kể cũng hơi lạ nhỉ?"
"Không phải tôi bị cô ép sao? Hơn nữa, trông mặt tôi chính nhân quân tử thế này, chỉ nhìn cũng tấy đáng tin cậy rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!