Một tuần sau, Chu Nhuệ đến tìm tôi, lúc đó tôi cũng vừa bước ra khỏi ký túc xá, chuẩn bị đi đến chỗ làm thêm. Đương nhiên, tôi nhìn cậu ta chẳng lấy gì làm tươi tỉnh, nhưng sắc mặt cậu ta còn khó coi hơn cả tôi. Ngồi cạnh tôi trên xe buýt, sắp đến công ty rồi mà cậu ta vẫn không nói câu nào khiến tôi không khỏi cảm thấy lạ.
"Cậu sao thế?"
Vẫn không thấy cậu ta nói gì, tôi bực quá. "Không thích nói thì thôi, cậu đừng có mong tôi hỏi nữa."
Cậu ta đứng lên, lấy từ túi áo ra một mẩu giấy đưa cho tôi, tôi giơ tay nhận lấy, thì ra đó là tấm danh thiếp mà người thanh niên trẻ đã đưa cho tôi trước cửa quán bar. Lúc đó, tấm danh thiếp bị cậu ta ném vào cái gạt tàn thuốc nên trên bề mặt có vài vết đen cháy xém. Tôi vừa bực vừa buồn cười. "Vứt thì vứt đi, còn nhặt về đưa cho tôi làm gì?"
"Vì một tấm danh thiếp rách này mà cậu nổi khùng lên còn gì."
Tôi lẩm bẩm: "Thôi, đừng nhắc đến nữa, lúc đó tâm trạng tôi không tốt. Trước đây cậu còn dùng những lời lẽ cay độc hơn thế chê bai vóc dáng của tôi, tôi có nổi nóng đâu."
Cậu ta không nói gì, lấy một chiếc hộp nhỏ màu xanh thẫm ở túi áo bên kia đưa cho tôi.
"Lại cái gì thế?"
"Quà sinh nhật cậu, hôm đó đã mua rồi, nhưng cậu lại lên cơn bỏ đi trước."
Tôi mở ra xem, một sợi dây chuyền nhỏ màu bạc treo hình trái tim màu xanh nhạt, trông rất tinh xảo và xinh xắn. Tự nhiên cảm thấy vui vui, tôi nói: "Đẹp quá!"
"Cậu đúng là biết nịnh, mới có một chiếc dây chuyền bằng thủy tin nhân tạo thôi mà mặt mày đã hớn hở thế kia. Biết thế hôm đó tôi tặng cậu sớm thì cậu đã không trở mặt với tôi rồi."
Tôi không thèm đáp lại, lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp và thử đeo vào cổ, nhưng làm thế nào cũng không thể móc hai đầu khóa vào nhau được. Chắc cậu ta nhìn thấy bực mình quá, mới bảo tôi quay người lại và đeo giúp. Tôi nghịch quả tim thủy tinh, nhìn ánh sáng lấp lánh của nó phát ra, nói: "Nể tình cậu tặng tôi sợi dây chuyền này, tôi tha thứ cho cậu đấy!"
Cậu ta không thèm nhìn tôi, bước lùi ra sau vài bước rồi đột nhiên nói: "Tiểu Hàng, tôi đã ngủ với một cô gái."
Tôi giật nảy mình, đứng vững một lúc mới quay lại nhìn cậu ta, trông mặt cậu ta không giống như đang nói đùa chút nào.
"Lúc nào vậy?"
"Chính hôm sinh nhật cậu."
"Với ai vậy, tôi có biết không?"
"Tiểu Ngải."
Cái tên này tôi có chút ấn tượng, đó là một cô gái trong nhóm bạn của cậu ta, da trắng, tóc dài, khuôn mặt thuôn dài với đôi đồng tử màu hổ phách. Cô ấy chính là người yêu cầu tôi xem tướng cho, tôi không nhớ lúc đó mình nói gì, các đặc điểm khác của cô ấy đương nhiên tôi cũng không thể nhớ nổi.
"Cậu và cô ấy đều tình nguyện, không để xảy ra án mạng là được."
"Tôi cảm thấy hơi hối hận."
"Ặc, ngủ cũng đã ngủ rồi mà còn nói câu này, cậu đúng là chẳng ra gì."
Cậu ta không lên tiếng.
"Này, hỏi tí về kỹ thuật nhé, có đúng là giống như được lên tiên, muốn dừng cũng không dừng lại được như người ta đồn không?"
Cậu ta tỏ vẻ không dám tin vào tai mình, ngới người một lát, rồi nổi cáu. "Câu này mà cậu cũng hỏi được?"
"Tò mò mà, tôi cũng chẳng định hỏi cậu chi tiết làm gì. Đừng có nhỏ mọn thế, chia sẻ chút đi mà!"
"Không khoa trương như vậy đâu!"
"Này, thái độ cậu có phần kỳ lạ đấy, cứ làm như bị người ta dụ dỗ không bằng."
Cậu ta khó xử nói: "Diễn biến cũng không phải là không vui."
Tôi hớn hở: "Nhìn cậu kìa, cứ nói thẳng ra là vui thì sẽ chết à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!