Type
-er; Linh Phan
4
Hai ngày trôi qua thật yên tĩnh, nhưng hình như cũng dài vô tận.
Sau khi ở trọ nhà tôi, thấy tôi không có ý nấu cơm, chị Hứa Khả đã chủ động xuống bếp nấu nướng. Nghe chị ấy nói muốn đi mua một ít gia vị, tôi lắc đầu, bảo: "Em chưa bao giờ nhìn thấy mấy loại như húng quế, hồi hương, bách hợp tươi cả, chắc chắn người ta cũng chẳng bán gia vị thích hợp làm món thịt bò bít tết của chị đâu. Những món ăn này chế biến thì rắc rối, lại còn phải có gia vị đầy đủ.
Chị Khả, chúng ta ăn những món dân dã, đơn giản như thịt xào ớt, canh trứng cà chua không được sao?"
Chị ấy đành phải làm những món ăn có sẵn nguyên liệu trong nhà theo ý kiến của tôi. Chị ấy trông có vẻ như tiểu thư khuê các, mười ngón tay không phải đụng bất cứ việc gì, nhưng khi nấu ăn mới biết rất có phong cách, kiên quyết không dùng mì chính, cũng cho rất ít dầu ăn và muối. Các món ăn có vị hoàn toàn thanh đạm, may mà tôi và Chu Nhuệ đều không phải là người có yêu cầu cao trong việc ăn uống, cậu ta chỉ cần đúng bữa có cái gì bỏ vào mồm là được, còn tôi thì chỉ cần không phải xuống bếp nấu nướng thì đều vui vẻ bưng bát ăn. Ông Trương cũng giống như mọi ngày, không nhìn trời nhìn đất thẫn thờ, nói lảm nhảm những câu chuyện không đầu không cuối thì sẽ ngồi ngủ gật hoặc càu nhàu chuyện ông không được ăn một số thứ. Lúc thì tôi đưa cho ông bánh quy, lúc lại pha cho ông một cốc bột lúa mạch không đường, cuối cùng ông mới yên lặng được.
Chẳng hiểu sao tôi cảm thấy rất nóng ruột, thế nên Chu Nhuệ nói gì với tôi, tôi cũng chẳng thèm đáp lại, chỉ nhìn chăm chăm ra ngoài cổng. Đáng tiếc, ngoài mẹ của anh Triệu Thủ Khác là dì Hồng đến nhà tôi sau khi tan sở thì chẳng có ai nữa cả.
Dì Hồng chắc chắn đã nghe tin tức từ điện thoại của con trai, thế nên mới bước vào nhà đã hỏi han tỉ mỉ lai lịch của chị Hứa Khả. Tôi đứng bên nhìn chăm chú, rồi cảm thấy bất ngờ khi phát hiện ra rằng, chị nói chuyện với tôi rất cởi mở, chân thành, nhưng khi đứng trước người phụ nữ trung niên sắc sảo, chị lại tỏ ra khách sao, giữ khoảng cách nên dì Hồng không nắm bắt được nhiều thông tin về chị, vẻ mặt nói chuyện của chị với dì Hồng cũng hoàn toàn khác khi nói chuyện với tôi.
Mặc dù chị đã không thoả mãn được trí tò mò của dì Hồng nhưng cũng đủ để người ta cảm thấy chị không phải là loại người có lai lịch bất minh, lòng dạ hiểm ác.
Buổi chiều ngày thứ ba, cuối cùng bố tôi cũng trở về, vừa đẩy cổng vào nhà, ông đã cười ha hả gọi tôi: "Tiểu Hàng, bố mua được bắp dê tươi đấy, tối nay có thể làm món lẩu dê rồi!"
Tuy nhiên, khi ông nhìn thấy Chu Nhuệ và Hứa Khả thì ngẩn người. Chu Nhuệ miễn cưỡng chào: "Bác Hà."
Bố tôi lườm cậu ta một cái, không thèm để ý đến cậu ta mà quay sang nhìn chị Hứa Khả. Chị Hứa Khả cũng tỏ ra rất kinh ngạc, người đàn ông hơn năm mươi tuổi này đã từng rất cao to, bây giờ bắt đầu có dáng dấp của một ông già, vóc người bệ vệ hơn, lưng hơi còng xuống, bộ vest màu đen rẻ tiền hơi rộng, đầu đội mũ mỏ vịt, đi đôi giày da đen xám, một tay xách túi da đã sờn mép, một tay xách túi gai đang nhỏ nước máu lõng tõng xuống nền đất, trông chẳng khác gì các ông già sống ở nông thôn, so với hình tượng đa tài đa nghệ am hiểu nhạc cụ, hội hoạ mà tôi khoe khoang lúc trước đúng là khác xa một trời một vực.
Tôi chẳng nói chẳng rằng, xăm xăm bước đến giằng cái túi lưới trong tay bố vứt xuống đất, sau đó kéo ông ra khỏi cổng, đi thẳng một mạch hết đoạn đường nhỏ mới dừng lại.
Bố tôi ôm ngực thở dốc. "Bố mày có đánh thẳng nhóc đó đâu, thằng ôn đó đã có bố nó xử lí, mày lo lắng cái gì?"
"Không phải chuyện của Chu Nhuệ. Bố nói thật cho con biết, người phụ nữ ngồi trong sân nhà mình có phải là mẹ con không?"
Bố tôi kinh ngạc, giơ tay sờ trán tôi, nói: "Mày không bị sốt đấy chứ?"
Tôi giận đùng đùng hất tay bố ra. "Con hỏi bố, người đó có phải là mẹ con không, bố phải làm cho rõ mọi chuyện, bố phải…"
Bố tôi bực bội trợn mắt nhìn tôi. "Mày bị ma quỷ ám à, bố đã bảo mày là đừng nghĩ nhiều về chuyện đó nữa mà mày không nghe bố. Bố nói cho mày biết, cô ta tuyệt đối không phải là mẹ mày, bố chưa từng gặp cô ta bao giờ."
Nỗi lòng giấu kín trong hai ngày qua của tôi bỗng dưng trút hết sạch, ngồi bệt ở bậc thềm bên vệ đường, tâm trạng tôi lúc này không biết là thất vọng hay chua xót.
Bố tôi cũng ngồi xuống, thở dài. "Sao con lại nghe dì Hồng lắm mồm lắm miệng ấy làm gì, chẳng nhẽ sau khi uống rượu xong, dì ấy nói linh tinh một câu thì con sẽ tin bố không phải là bố của con à?"
"Con nói những lời này bao giờ? Con chỉ muốn biết…"
Tôi bỗng im bặt. Thực ra tôi muốn biết cái gì, ngay cả bản thân cũng không rõ, nhưng bố thì hiểu ý của tôi.
"Làm gì có ai hễ gặp người phụ nào lại nghĩ người đó là mẹ mình cơ chứ?"
"Hôm trước, chị áy tự nhiên ở đâu chạy đến nhà mình nói muốn thuê phòng. Bố thử nghĩ xem, cái thị trấn bé tí nhà mình thì làm gì có chỗ nào chơi, phòng của nhà chúng ta cũng đâu có đẹp đẽ được như nhà họ Chu đâu, chỉ đáng để vào đó sống ẩn dật thôi. Điều quan trọng là chị ấy luôn hỏi thăm về bố, tỏ ra rất tò mò về bố."
Bố tôi nhíu máy. "Con cho cô ta thuê phòng à?"
"Chị ấy bỏ ra ba nghìn tệ thuê một tháng, con có lý do gì mà từ chối chứ?"
Bố tôi cười. "Nghi ngờ người ta là mẹ mình, thế mà còn nhận tiền của người ta."
Tôi thẹn quá hoá giận. "Nhận tiền là chuyện xảy ra trước khi nghi ngờ."
"May mà mày không nghi ngờ bố mày ra ngoài trăng hoa với cô ta, bây giờ cô ta tìm đến tận cửa gây chuyện."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!