Sinh nhật lần thứ mười chín của tôi được Chu Nhuệ đứng ra tổ chức.
Cậu ta bảo rằng sẽ sắp xếp chương trình, thật ra cũng chẳng có gì ngoài việc đi ăn pizza, sau đó cùng bạn bè cậu ta đến quán bar, rồi đi hát karaoke. Tôi ngỏ ý chê là cũ rích, nhạt nhẽo, cậu ta cười, nói: "Vậy cậu nói xem nên làm thế nào để không nhạt nhẽo."
Tôi không nói được gì.
Thế giới của chúng tôi nói cho cùng vẫn rất tẻ nhạt, cho dù cậu ta có đi Anh một thời gian, cho dù tôi đã chứng kiến cuộc sống của những người trưởng thành và nhận được không ít sự kinh ngạc.
Có lẽ, tẻ nhạt cũng còn hơn so với những phức tạp và sự thay đổi.
Hơn nữa, với một đứa trẻ sinh ra một tuần bị người ta vứt bỏ như tôi, sinh nhật cũng chẳng có gì đáng để chúc mừng.
Sau khi ăn pizza, hai đứa chúng tôi đã hẹn bọn bạn của Chu Nhuệ tụ tập. Vừa bước ra khỏi quán bar, một thanh niên đứng trước mặt tôi, nói: "Cô gì ơi, cô có hứng thú làm người mẫu không?"
Tôi ngẩn người, Chu Nhuệ và bọn bạn "đầu trâu mặt ngựa" của cậu ta đều là những kẻ tếu táo, hay đùa nghịch, tất nhiên không thể bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này. Một cô bạn trong nhóm vừa cười vừa nói: "Bây giờ mà vẫn còn kiểu làm quen này ư?"
Một cô bạn khác thì thào: "Anh chàng này thẩm mỹ thật khác người."
Một cậu bạn nói xen vào: "Thôi đi, true người ta cũng phải dùng tí chất xám chứ, cô ấy không dễ dụ như vậy đâu."
Người đó căn bản không để ý đến bọn họ, nhét tấm danh thiếp vào tay tôi. "Tôi là giám đốc kế hoạch của công ty thời trang. Tôi cảm thấy vóc dáng của cô rất phù hợp với sản phẩm mới ra mắt của chúng tôi. Cô hãy giữ lại tấm danh thiếp này rồi gọi điện cho tôi, hẹn thời gian gặp mặt với nhà thiết kế của chúng tôi. Cô yên tâm, cô ấy là nữ giới, cô sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu, nếu không yên tâm, cô cũng có thể mời bạn bè đi cùng."
Sau khi anh ta đi khỏi, mấy người đó vẫn còn bàn tán về chuyện này. Tôi đưa mắt nhìn khắp lượt bọn họ rồi cười cười. "Rốt cuộc các cậu thấy người đó không đáng tin, hay việc anh ta tìm tôi rất nực cười?"
Bọn họ nhận ra kiểu ăn nói sắc bén của tôi thì bỗng chốc im bặt. Chu Huệ thấy thế liền đứng ra giảng hòa: "Đi nào, chúng ta vào trong thôi."
Bước vào phòng quán bar, hai cô bạn ngồi ở ghế xô pha đối diện vẫn đang chụm đầu vào nhau thì thầm, không ngừng đưa mắt liếc nhìn tôi. Tôi biết bọn họ đang thì thào bàn tán về tôi. Kỳ lạ thật, trong đám người này có không ít bạn nữ xinh đẹp, ai cũng trang điểm và ăn mặc hợp mốt, so với tôi, bất cứ ai trong bọn họ cũng có tư cách được người lạ đó mời làm người mẫu hơn.
Còn tôi, ngoài chiều cao ra, chẳng có điểm gì đặc biệt cả, hơn nữa cho dù có cao đến mét bảy, so với đám con gái phương Nam thì cũng chẳng đáng gì. Đừng nói đến bọn họ, ngay bản thân tôi cũng cảm thấy chuyện này thật kỳ lạ và rất đáng để bàn tán.
Tôi ngả người vào thành ghế, nghiên cứu tấm danh thiếp dưới ánh đèn mờ ảo. Chu Nhuệ đưa ta qua giật phắt lấy rồi ném ngay vào cái gạt tàn thuốc, sau đó vứt mẩu thuốc đang cháy dở lên. "Thoáng nhìn đã biết là kẻ lừa gạt, có gì đáng xem đâu cơ chứ!"
Tôi lườm cậu ta. "Ý của cậu là, với dáng vóc của tôi, không có con mắt nhìn người thì cũng nên có con con mắt nhìn mình, đúng không?"
Cậu ta cười hì hì, nói: "Cậu có vẻ đẹp nội tại mà."
Tôi ném chai bia cậu ta đưa cho xuống nền nhà, tiếng thủy tinh vỡ vang lên chat chúa, tất cả mọi người đều quay ra nhìn. Tôi đứng dậy lao ra ngoài, cậu ta đuổi theo, nắm lấy cánh tay tôi, giận đùng đùng nói: "Cậu lại lên cơn thần kinh gì đấy hả?"
"Mặc kệ tôi."
"Trước đây true đùa còn hơn thế, cậu cũng không để ý, hôm nay sao lại như vậy hả?"
"Trước đây tôi đang ở thời kỳ ủ bệnh, hôm nay mới chính thức phát bệnh, như thế đã được chưa?"
Tôi hất tay cậu ta ra, nhanh chóng bước sang bên đường. Cậu ta hình như cũng bị tôi làm cho tức phát điên, không thèm đuổi theo. Bực bội trong lòng cứ như bốc hết lên đầu, cảm giác bức bối vì không trút ra được, tôi chẳng bắt taxi mà đi bộ lung tung khoảng nửa tiếng đồng hồ, khi đã cảm thấy mệt mỏi và dần dần bình tĩnh trở lại thì cứ thế bật cười ha hả.
Trước đây, tôi và Chu Nhuệ thường xuyên vì những chuyện vặt vãnh mà cãi nhau, đến nỗi bố tôi nghe chỉ lắc đầu bảo là vớ vẩn, nhưng có lẽ chẳng lần nào trẻ con, nực cười như hôm nay.
Đến một trạm xe buýt, tôi dừng lại nghiên cứu tấm bảng ghi mười mấy tuyến xe buýt, cảm thấy vô cùng đau đầu với hệ thống giao thông phức tạp của thành phố. Tôi định bắt xe về trường thì bỗng nhìn thấy trên tấm bảng có một điểm đến khiến tôi chú ý: nhà máy hóa chất. Lần trước chị Hứa Khả đã dẫn tôi đến chỗ đó tìm bố.
Tôi leo lên xe buýt đến nhà máy hóa chất, sau khi xuống xe, cảm thấy có chút hoang mang.
Nhà máy hóa chất này trông bên ngoài gần giống ký túc xá, đường vào xưởng ngang dọc lộn xộn, may mà tôi cũng không có ý định đi tìm nhà anh trai của bố, chỉ muốn loăng quoăng một chút.
Lần trước đến đây cũng đã được gần một tháng rồi, chỗ nào cũng thấy dán chữ "dỡ nhà" rất bắt mắt, người đi qua đi lại. Một số cửa hàng còn dán biển hạ giá, thanh lý, bật nhạc vui nhộn, càng làm cho không khí náo động khác thường. Tôi lững thững bước đi không mục đích, các tòa nhà xung quanh ít nhất cũng có lịch sử trên hai mươi năm. Nghĩ đến bố ngày nhỏ cũng ở đây, chạy qua chạy lại trên con đường này, tôi cảm thấy hơi xúc động.
Tôi vốn nghĩ một mình bỗng dung chạy đến nơi này có lẽ chỉ là suy nghĩ nông nỗi sau khi cãi nhau với Chu Nhuệ thôi. Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ do bản năng mỗi người đều muốn tìm lại nguồn gốc của mình. Tôi không có khả năng đó, nhưng tôi luôn mong muốn được coi nơi bố sinh ra, lớn lên như quê hương của mình.
Khu tập thể với lối kiến trúc nửa khép kín này có phong cách hoàn toàn khác so với các nơi khác trong thành phố, gần giống kiểu xây dựng của thị trấn chúng tôi. Mỗi tòa nhà cũ kỹ lại thò ra thụt vào với các kiểu cơi nới và các lối đi nhỏ hẹp, quanh co, những tiệm nhỏ bán quần áo giá rẻ. Đi qua vài con đường, trước mặt tôi là một trường học có treo tấm biển Trường tiểu học Tử Đệ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!