Chương 34: (Vô Đề)

Du Vịnh Vân hoàn toàn có cái nhìn khác về cuộc sống.

Cô ta lại đến tìm tôi, lần này thì đến thẳng công ty của tôi. Nghe quầy tiếp tân thông báo, tôi cảm thấy khá bực nhưng không thể không ra và đưa cô ta vào phòng tiếp khách.

"Cô làm tôi thật khó xử, cô Du, tôi không muốn gặp lại cô nữa. Lẽ nào lần trưóc tôi nói chưa được rõ ràng?"

"Nhưng vấn đề giữa chúng ta vẫn chưa giải quyết xong."

"Giải quyết? Nếu tôi không hiểu sai thì cách giải quyết tốt nhất mà cô muốn là tôi bỏ đứa bé này, sau đó ly hôn với Á Âu, để anh ấy kết hôn với cô mà không còn vướng bận dây mơ rễ má gì nữa, đúng không?"

Mắt trừng trừng nhìn tôi, một lát sau, cô ta mới nói: "Chị coi tôi là đứa lòng dạ ác độc, còn chị lúc nào cũng tỏ ra cao quý hơn người, đạo đức hơn người, chỉ cần vì điểm này thôi, đáng lẽ chị nên chào mừng tôi xuất hiện trước mặt chị chứ!"

Các bạn thấy không, cãi nhau với một người có thái độ trẻ con như vậy đúng là tự chuốc nhục vào thân. Tôi chỉ biết dở khóc dở cười. "Được rồi, xin lỗi, tôi không nên mù quáng đoán mò mục đích đến đây của cô, nhưng ngược lại, cô cũng chẳng giống người đến đây tỏ ý hối lỗi vì đã can dự vào cuộc hôn nhân của người khác chút nào."

"Tôi chăng có gì phải hối lỗi cả. Cuộc hôn nhân bị người khác can dự vào thì sớm muộn cũng sẽ không có tình yêu."

"Cô ngụy biện hay lắm, nghe thì rất có lý đấy, có điều cô đừng quên rằng, hôn nhân là bản thỏa thuận được lý lết giữa hai người trưởng thành trên nguyên tắc tự nguyện, ngoài tình yêu, trách nhiệm cũng là một phần rất quan trọng. Tôi không phải là kẻ đê tiện không biết đến ai như cô đâu."

Cô ta cười mỉm. "Tôi đoán không lầm, quả nhiên chị muốn nhắc đến trách nhiệm. Tôi chia sẻ với chị một chút về quá trình trưởng thành của tôi nhé. Bố mẹ tôi sống vói nhau nhưng không hạnh phúc, nhưng họ vì tôi, cuối cùng vẫn cố gắng duy trì cuộc hôn nhân đó, cho đến khi tôi đi du học mới lặng lẽ ly hôn. Họ giấu tôi gần ba năm, sau đó tôi mới biết được sự thật này từ một người họ hàng.

Tôi gọi điện về hỏi mẹ, bà khóc và nói cho tôi biết, trước lúc đó, bọn họ đã từng bốn lần viết đơn ly hôn nhưng rồi lại xé đi, lý do là vì: Đợi Văn Văn học xong trung học, đợi Văn Văn thi xong đại học, rồi đợi Văn Văn biết sống tự lập một chút. Chị có biết khi tôi nghe được điều đó thì cảm thấy thế nào không?"

Đương nhiên tôi không lên tiếng hỏi theo yêu cầu của cô ta mà chỉ yên lặng nhìn. Cô ta nhún vai. "Tôi chẳng thấy cảm kích về việc họ làm chút nào. Tôi đã phải chịu đụng quá đủ không khí nặng nề trong gia đình rồi. Từ nhỏ đến lớn, tôi sống trong tiếng cãi nhau không ngừng nghỉ của họ, rõ ràng họ chán ghét nhau nhưng vì tôi mà phải ràng buộc lẫn nhau. Họ còn cho đó là sự hy sinh vĩ đại, đã làm một việc tốt đẹp cho tôi."

"Theo cách nói và những gì cô đã trải qua, không phải cô muốn nói với tôi là cuộc hôn nhân không có hạnh phúc sẽ không có lợi cho đứa bé, đúng không? Không sao, tôi chấp nhận."

Thái độ bình tĩnh của tôi hình như ít nhiều làm cô ta không chịu nổi nữa, thế nên hỏi thẳng: "Vậy khi nào hai người ly hôn?"

"Cô Du, kết hôn cần sự kết hợp của hai người, ly hôn cũng vậy. Tôi đã đề nghị ly hôn rồi, vấn đề nay, cô không cần phải hỏi lại tôi nữa."

"Anh Á Âu bây giờ rất khó xử."

"Cô có thể kể cho anh ấy nghe câu chuyện của cô, để anh ấy hạ quyết tâm là được.".

"Anh ấy đã biết rồi. Tôi nghe tin bố mẹ ly hôn khi đang học ở Mỹ. Tâm trạng tôi lúc ấy rất tồi tệ, thế nên đã gửi email cho anh ấy. Tôi chỉ muốn tâm sự một chút, nào ngờ chưa đầy một tháng sau, anh ấy đến thăm tôi. Anh ấy nói với tôi rằng, anh ấy biết bố mẹ không hòa hợp sẽ như thế nào, không ai có thể chọn môi trường để trưởng thành, nhưng sau khi trưởng thành rồi, có thể tự chọn cuộc sống của mình."

Chuyện này cô ta đã có lần nhắc đến khi gọi điện cho tôi, tôi vốn định giữ im lặng, nhưng nghe đến việc chồng mình vượt cả đại dương xa xôi để đến an ủi bạn gái cũ, tôi không kiềm chế được nữa, chỉ cố gắng hít thở thật sâu, ra lệnh cho bản thân bình tĩnh lại.

"Anh Á Âu chắc cũng nói với cô là anh ấy không muốn ly hôn, thế nên cô lại đến tìm tôi, muốn nói với tôi những lời này, tôi đoán không sai chứ?"

"Không phải anh ấy không muốn ly hôn, chỉ là không nhẫn tâm bỏ rơi chị trong tình trạng này."

'Tôi có kinh tế độc lập, có khả năng tự gánh vách trách nhiệm làm mẹ, không cảm thấy ly hôn là việc bị người khác bỏ rơi. Thế nên tôi mới đề nghị ly hôn cũng đã nói rõ điều kiện ly hôn với anh ấy, những điều kiện đó chắc chắn không quá đáng, không thể làm một người đàn ông như anh ấy sợ hãi được. Nếu anh ấy không muốn ly hôn thì…"

Tôi dừng lại, đến lượt mặt cô ta đột nhiên biến sắc. "Chị muốn ám chỉ rằng, chị không cần anh ấy nữa, nếu anh ấy không muốn ly hôn, sợ rằng có lẽ vì tôi không đủ dể cho anh ấy hạ quyết tâm rẽ sang một tình cảm mới."

"Tôi nói sự thật, không cần ám chỉ làm gì. Cô Du, cho dù xuất phát với mục đích gì, cũng đừng đến tìm tôi nữa. Những chuyện mà cô kể thực sự làm tổn thương tôi, nhưng những chuyện mà tôi nói ra có thể cũng khiến cô khó chịu, sao phải tiếp tục như vậy làm gì? Thời gian của tôi có hạn, không thế cùng cô đấu một trận tay đôi để thỏa mãn việc cô đã trải qua ngàn vạn khó khăn, tay không cướp một người đàn ông được.

Nếu rảnh rỗi, cô hãy dành thời gian, sức lực mà đi thuyết phục anh ấy."

Du Vịnh Văn tỏ ra lưỡng lự muốn nói nữa nhưng đành phải bỏ đi.

Đợi cô ta đi rồi, tôi giơ hai tay lên ôm lấy đầu, hai ngón cái ấn chặt vào huyệt thái dương, cúi xuống chiếc bàn thở dốc, nhưng đây không phải là kiểu hít thờ bình thường mà là gần như muốn nôn ọe.

Khinh bỉ, bị xúc phạm, phẫn nộ... tôi không thể nói rõ cảm giác lúc này của mình, tim như bị một tảng đá to đè nặng, không cách nào xê dịch được, muốn giải quyết sự khó chịu này dường như là điều không thể, chỉ có thể cố gắng kìm nén cái cảm giác thiếu dưỡng khí ấy và cho mình chút an ủi tượng trưng.

Lúc này có người gõ nhẹ vào cửa kính phòng tiếp khách, tôi vội vàng điều chỉnh cảm xúc, ngẩng đầu lên, đứng ở đó là Hà Từ Hàng. Cô bé băn khoăn nhìn tôi một lúc lâu. "Chị không sao chứ?"

"Không sao, Từ Hàng, sao em lại đến đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!