So với Hà Từ Hàng, phản ứng của chú Hà Nguyên Bình với tôi lạnh nhạt đến mức hoàn toàn vượt xa dự đoán của tôi.
Chú ấy nhìn bề ngoài có vẻ là một người tính cách ôn hòa, thông tình đạt lý. Theo tôi nghĩ, cho dù chú ấy hận mẹ tôi nhưng chắc chắn sẽ rất bất ngờ về sự tồn tại của tôi. Khi bình tĩnh lại, chú ấy nên đến tìm tôi nói chuyện, không có lý do gì để giận đến mức hoàn toàn coi như không biết tôi.
Nhưng biểu hiện của chú ấy hoàn toàn xa cách, vô cùng khách sáo và lạnh lùng, lúc xưng hô với tôi đều nói "Cô Hứa", hoàn toàn không muốn nói chuyện với tôi. Tôi đứng ra bảo Tử Đông sắp xếp cho sư phụ của chú ấy nhập viện, vậy mà chú ấy không vui chút nào.
Tôi không hiểu và cũng không khỏi cảm thấy buồn.
Tử Đông cũng rất ngạc nhiên và khó hiểu. "Ông ấy vẫn không muốn nhận chị à?"
"Chị của em không phải là cái bánh ngọt ai nhìn cũng thích."
"Không chỉ là không nhận chị, cả thái độ của ông ấy cũng rất kỳ lạ, giống như không muốn nói chuyện với chúng ta, nhận sự giúp đỡ của chúng ta với vẻ bất đắc dĩ."
Tôi chỉ biết cười gượng. "Em nể mặt chị, đừng nghĩ nhiều như vậy."
"Đương nhiên em không nghĩ gì cả. Chị, em chỉ cảm thấy là nếu ông ấy không nhận chị, chị cũng đừng miễn cưỡng nữa."
"Chuyện này làm sao miễn cưỡng được, em yên tâm đi. Chỉ là chị không thể thuyết phục bản thân từ bỏ được."
Ông ấy đối xử với sư phụ của mình hết lòng, dù thu nhập của ông không đáng kể gì, vậy mà vẫn cố gắng tích cóp, chạy vay cho sư phụ chữa bệnh, lại còn chăm sóc hết sức chu đáo. Ông ấy lại còn rất quan tâm, thương yêu con gái nuôi, tình cảm hai cha con họ khiến tôi chỉ biết âm thầm ngưỡng mộ.
Tôi không khỏi nghĩ rằng, có lẽ sự giằng xé, đan xen giữa yêu và hận mới là thứ tình cảm khó cởi bỏ nhất, những vướng mắc tình cảm giữa ông ấy và mẹ thật sự đã vượt quá tưởng tượng của tôi.
Cho đến ngày cùng Hà Từ Hàng đến nhà anh trai của ông để tìm ông, tôi mới ý thức được rằng, mình đã nghĩ đúng.
Trước đây, chỉ nghe dì Mai kể lại, sau khi ông ấy bị phạt lao động cải tạo, bố mẹ ông đã đoạn tuyệt mọi quan hệ với ông, sau khi kết thúc đợt lao động cải tạo ấy, họ cũng không cho ông trở về nhà nữa.
Tận tai nghe anh trai của ông lạnh lùng nói ân đoạt nghĩa tuyệt với ông, tôi thực sự chấn động, lúc định thần lại, tôi thậm chí còn cảm thấy phẫn nộ hơn Từ Hàng rất nhiều, chỉ muốn nắm lấy cái cửa chống trộm đang khép chặt đó mà đập phá.
Thế nhưng tôi lại chẳng làm gì cả, tôi vừa không có khả năng bày tỏ thẳng thắn cơn bực tức giống như Từ Hàng, đồng thời cũng không có lập trường để ra mặt giúp ông.
Mẹ tôi mới chính là nguyên nhân khiến ông bị người thân xa lánh ghét bỏ mấy chục năm trời và phải tha hương đến nơi khác sinh sống.
Ông chưa bao giờ nói những lời nặng nề với tôi, như thế đã là một điều đáng khâm phục rồi. Tôi có lý do gì để yêu cầu ông gạt bỏ mọi kỷ niệm buồn đau trong quá khứ để nhận tôi, nắm tay tôi nói lời vui vẻ, yêu thương chứ?
Trái tim tôi bỗng thấy thắt lại.
Tử Đông đưa tôi về nhà. Sau khi mở cửa với tâm trang thẫn thờ, đặt túi xách xuống và ngẩng đầu lên, bỗng nhìn thấy Á Âu đang ngồi trên ghế xô pha trong phòng khách làm tôi sợ giật mình kêu thét lên một tiếng.
Anh lạnh lùng nhìn tôi. "Đang bầu bí thế này mà nửa đêm mới về nhà, không giống với biểu hiện của người tuyên bố hạ quyết tâm làm mẹ lắm đâu."
"Sau này anh về nhà, xin hãy nói trước với tôi một câu, đừng đột ngột xuất hiện dọa tôi như thế có được không?
"Anh không cần nhắc với em rằng chúng ta vẫn còn là vợ chồng và đây vẫn là nhà của anh đấy chứ?"
Tôi thực sự không còn sức đâu để tranh cãi với anh nên lắc đầu, định bước vào phòng ngủ, nhưng anh đứng lên chặn tôi lại. "Em định làm gì đấy?"
"Tôi còn chưa hỏi anh mấy ngày nay đi đâu đấy!"
"Chắc em có những suy đoán phong phú lắm nhỉ? Có điều đáp án mà anh nói ra sẽ làm em mất hứng đấy. Anh ở trong căn chung cư đường Thẩm Dương mấy ngày vừa rồi."
Tôi rất bất ngờ. Căn hộ chung cư có hai phòng ở đường Thẩm Dương mà anh mua trước khi cưới nằm ở tầng thứ tám của tòa nhà mười hai tầng thuộc trung tâm thành phố. Tuy diện tích không lớn nhưng ưu điểm là giao thông thuận tiện, nhược điểm là xung quanh khá ồn ào. Sau khi cưới, chúng tôi đã ở đó gần hai năm, rồi mới chuyển đến chổ ở hiện nay, còn căn hộ đó để trống. Anh từng bảo tôi bán đi nhưng tôi tiếc không bán.
Tôi rất nhớ thời gian hồi còn ở đó, có điều giai đoạn ấy anh đang bị rắc rối với tòa án, chắc chắn không có cảm nhận giống tôi. Tôi chỉ bảo anh rằng bán cũng chẳng được bao nhiêu tiền, chi bằng cứ để lại, thế nên anh mới không nói gì nữa. Cứ cách một thời gian, tôi lại đến đó quét dọn, ở lại một lúc rồi mới về. Mấy năm trôi qua, anh hầu như không hỏi đến, dường như đã quên luôn sự tồn tại của nó. Nếu anh ở khách sạn, tôi cũng không cảm thấy bất ngờ, nhưng hoàn toàn không ngờ rằng anh lại chạy đến đó. Cứ nghĩ đến việc Du Vịnh Văn cũng về đó, thậm chí qua đêm ở đó, ngủ cùng với anh, đột nhiên một cảm giác bẩn thỉu trào dâng trong tôi. Tôi cố gắng nhắc nhở bản thân, dù sao cuộc hôn nhân này đã thất bại rồi, đừng so đo chuyện này làm gì để thấy thêm nực cười.
"Tôi mệt, tôi muốn về phòng nghỉ một lát."
Anh đứng bất động, còn tôi cũng không kìm nén nổi, đưa tay hất mạnh tay anh ra. "Dựa vào cái gì mà anh và cô ta qua lại lén lút không nói với tôi, dựa vào cái gì mà tôi phải giải thích với các người tôi đang nghĩ cái gì, tôi muốn làm cái gì. Nói cho anh biết, tôi chẳng có gì để nói với các người cả. Đứa bé này tôi quyết giữ lại, các người yêu thương nhau thế nào, tôi không quan tâm, đừng đến làm phiền tôi nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!