Chương 32: (Vô Đề)

Lúc còn trẻ, điều chúng tôi muốn là tình yêu, bất kể trả giá và được mất.

Sau năm ba mươi tuổi, sự tôn nghiêm dường như trở nên quan trọng hơn, hay nói cách khác, thời gian đã mài mòn tình yêu của tôi.

Cứ nghĩ như vậy là thấy thật thê lương.

Nhưng cuộc đời con người có biết bao điều không thể thay đổi, chúng ta đành phải làm quen và chấp nhận điều đó.

Ngoài việc thỉnh thoảng nôn khan buổi sáng, ăn uống không ngon miệng, mệt mỏi, thì tôi cũng chăm sóc đến bản thân hơn, bụng hơi nhô lên một chút, còn vòng eo cũng chỉ hơi to hơn trước, mặc quần áo rộng vẫn không thấy rõ ràng. Nếu không chủ động nhắc thì chẳng ai biết tôi mang bầu. Tôi bắt đầu đổi sang đi giày bệt, bước đi cũng chậm lại, không sải từng bước dài, vội vội vàng vàng như trước kia nữa.

Về vấn đề công việc, tôi vẫn làm việc như trước, sếp Lư Trạm rất hài lòng nhưng cũng nhắc nhở thêm: "Hứa Khả, anh không phải loại ông chủ chèn ép, làm khó cho nhân viên, bây giờ em đang ở giai đoạn đặc biệt, không nên làm thêm giờ hay làm quá sức đâu đấy."

Tôi mỉm cười. "Anh yên tâm, em không lấy sức khỏe ra đùa đâu, nhất định khống chế công việc trong phạm vi sức khỏe cho phép."

Nói thì nói vậy, nhưng thực sự tôi đã có cảm giác mệt mỏi, chỉ biết lấy gương của mẹ để cổ vũ bản thân. Năm tôi sáu tuổi, mẹ mang bầu em trai và tôi được đón về ở bên cạnh bố mẹ. Lúc đó, tôi rất nhớ ông bà ngoại và dì, thêm nữa lúc nói chuyện với bố mẹ cũng rất sợ sệt, chẳng thể gần gũi được. Tuy nhiên, tôi tận mắt thấy bụng mẹ ngày càng to nhưng mẹ vẫn đi làm, vẫn nấu nướng dọn dẹp, còn phải tranh thủ thời gian đến thành phố Hán Giang thăm bác người nhà bị bệnh.

Mẹ cứ làm việc như thế đến tận trước khi sinh hai ngày. Hết chế độ nghỉ thai sản, mẹ lại tiếp tục làm việc. Cho dù vẫn là trẻ con nhưng tôi cũng biết mẹ vất vả, mệt mỏi như thế nào. Bây giờ tôi cũng mang bầu, nghĩ lại mới thấy mẹ đúng là siêu nhân. Tôi nghĩ chắc mình không thể nào đạt đến "trình độ" như mẹ được, việc nhà thì đã thuê người giúp việc theo giờ đến dọn dẹp, thế nên ít nhất tôi cũng phải cố gắng không làm lỡ dở công việc ở cơ quan. Huống hồ, theo một nghĩa nào đó, công việc cũng là một lý do để tôi không rơi vào tâm trạng bế tắc.

Cuối tuần, Lý Giai Nhân gọi điện đến, muốn hẹn gặp tôi nói chuyện và tặng tôi một đống đồ dùng còn mới cho em bé, nhân tiện "phụ đạo" một vài chiêu giúp tôi chuẩn bị tốt khâu mang bầu, sinh nở. Vốn dĩ tôi chẳng muốn gặp gỡ, trò chuyện với ai, nhưng không thể từ chối ý tốt của cô ấy. Dù sao cô ấy còn là vợ của sếp, khó khăn lắm mới bỏ được ác cảm với tôi nếu không xử lý tốt mối quan hệ này, có khi lại gây phiền phức thêm cho bản thân, thế nên tôi mời cô ấy đến nhà uống trà buổi chiều.

Giai Nhân đến rất đúng giờ, đi tham quan khắp nhà tôi, sau khi xem bức ảnh chụp chung của tôi và Á Âu, cô ấy hết lời khen ngợi tôi có một ông chồng đẹp trai, ăn mặc rất bảnh bao, phong độ, rất hợp với gu của cô ấy. Rồi cô ấy lại thở dài rằng mình không có hứng thú để sắp xếp, trang trí nhà cửa rất bừa bộn, lộn xộn.

"Lúc nào chị sinh bé mới biết, nhà cửa chẳng lúc nào được ngăn nắp, sạch sẽ như trước được. Chỗ nào cũng thấy đồ chơi, quần áo của em bé. Có một lần anh Lư Trạm về, ngồi đúng vào bỉm vừa mới thay của bé đang vứt trên ghế xô pha, anh ấy lập tức cáu ầm lên ca thán một bài dài cả trang."

Tôi tưởng tượng đến tình huống đó, không nhịn được bật cười.

"Chị định dùng phòng nào làm phòng em bé?"

Tôi chỉ vào căn phòng kế bên, cô ấy ôn tồn nói: "Màu sắc căn phòng nặng nề quá, nên sơn thành màu tươi sáng, thay lại rèm cửa và mua đồ dùng mới chị ạ."

Tôi hoàn toàn chưa nghĩ đến những việc này, băn khoăn hỏi: "Chị định cứ để em bé và chị ngủ chung phòng trước, đợi sau này khỏe hơn sẽ xem xét bố trí lại phòng cho em bé."

"Chị ơi, chuyên gia khuyên cha mẹ không nên để em bé nằm ngủ cùng một giường. Mà chúng ta cũng không thể giống người phương Tây, cho em bé một phòng riêng được. Dù sao thì phòng ngủ của chị cũng rộng, tốt nhất nên mua một chiếc giường nhỏ, đặt cạnh giường của chị, vừa tiện chăm sóc, cũng tiện rèn luyện cảm giác tự lập cho trẻ."

Đột nhiên, cô ấy cười một cách ám muội. "Hơn nữa, trẻ con ngủ cùng với bố mẹ trong thời gian dài cũng sẽ ảnh hưởng đến sự gần gũi của hai vợ chồng. Chồng chị chắc chắn sẽ có ý kiến đấy."

Tôi chỉ biết ngại ngùng cười theo. "Chị đã làm trà sữa, em nếm thử bánh quy đi, hương vị cũng được lắm."

Chúng tôi ngồi ngoài ban công uống trà, cô ấy tiếp tục khuyên tôi: "Lúc bố trí lại phòng cho em bé, chị hãy giao việc này cho ông xã làm, cứ để chồng chị tự tay sắp xếp mấy đồ dùng trong phòng, rồi lắp thanh chống va đập ở tất cả các đồ dùng trong nhà. Chị cứ phải để chồng chị chịu trách nhiệm toàn bộ việc này, có tham gia nhiều, bỏ công sức càng nhiều, bọn đàn ông mới càng có trách nhiệm với con cái."

Tôi ngẩn người nghĩ: "Có những tình cảm lẽ nào không phải tự nhiên đã có hay sao? Sao cần phải làm những việc đó để tăng thêm trách nhiệm?

"Chị phải chuẩn bị mua sắm rất nhiều đấy nhé, những thứ cần mua nhiều lắm, nên liệt kê ra một danh sách."

"Ví dụ…"

"Ví dụ chị phải chuẩn bị đồ bầu với kích cỡ khác nhau và mặc vào mùa khác nhau, còn phải mang theo một túi đồ dùng chuẩn bị vào viện sinh nở. Đồ dùng của еш bé cũng rất nhiều, bình sữa với đủ kích cỡ, núm vú, bàn chài cọ bình sữa, bình khử trùng, bát, thìa của bé, yếm dãi, tã vải, tã giấy, phấn rôm, tấm lót nước tè..."

Cô ấy nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của tôi thì bật cười. 'Đừng lo, em đã ghi lại hết và lưu trữ trong máy tính rồi, lúc nào về nhà, em sẽ gửi qua email cho chị."

"Cảm ơn em, cứ nghĩ đến chuyện mất bao nhiêu thời gian để đi mua sắm nhũng thứ này là đầu chị đã muốn nổ tung rồi."

"Bây giờ cái thai còn nhỏ, chị cần chú ý nghỉ ngơi, không nên lo lắng, việc này có thể đợi đến lúc mang thai khoảng bảy tháng, sức khỏe ổn định thì mua dần. Đúng rồi, còn cả xe dành cho trẻ nữa, nói cho chị biết nhé, mua được một chiếc xe tốt dành cho bé cũng quan trọng lắm đấy..."

Nghe ra thì chẳng có thứ gì là không quan trọng, chẳng có cái gì có thể tiết kiệm được, nuôi một đứa trẻ đúng là khó khăn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.

Tôi chỉ biết gật đầu ghi nhận lời khuyên, đồng thời cũng chuyển sang chủ đề khác: "Thật kỳ lạ, chị bỗng phát hiện, trên thế giới này có bao nhiêu là phụ nữ mang bầu giống mình, hình như lúc nào cũng có thể nhìn thấy bao nhiêu bà bầu với đủ kích thước bụng bầu khác nhau đi qua trước mặt."

Lý Giai Nhân bật cười ha hả. "Lúc em mang bầu cũng có cảm giác như vậy đấy. Bây giờ ấy mà, em cảm giác đi đâu cũng gặp các mẹ dẫn con theo sau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!