Chương 30: (Vô Đề)

Hứa Tử Đông lái xe của chị Hứa Khả đưa tôi đến bệnh viện nơi bố đang nằm, trên đường, tôi hỏi anh ta sao lại tìm được bố. Anh ta nói: "Tôi cũng chỉ thử gọi điện đến một vài trung tâm cấp cứu, hỏi xem có tiếp nhận bệnh nhân nào có đặc điểm giống bố cô không, đúng là may mắn nên cuối cùng cũng tìm được ông ấy. Sáng sớm nay ông ấy được đưa đến đó."

"Rốt cuộc bố tôi bị làm sao?"

"Tôi cũng không rõ lắm, nghe nói ông bị ngã, đầu đập xuống đất rồi hôn mê. Đoạn đường đó lại ít người qua lại, ông nằm đó phải gần một tiếng thì có công nhân vệ sinh đi qua, ngửi thấy mùi rượu, nghĩ rằng ông là kẻ nghiện rượu nên cũng mặc kệ. Sau đó có người đi đường phát hiện ra mới gọi điện báo cảnh sát. Lúc đó, ông mới được xe cứu thương chở đến bệnh viện gần đấy.

Qua kiểm tra thì đầu ông bị chấn thương nhẹ, phải khâu bốn mũi ở trán, không có gì đáng ngại cả."

Tôi lẩm bẩm: "Lúc ở nhà, bố có uống một ít rượu nhưng rất biết kiềm chế, tôi chưa hề thấy ông uống say bao giờ."

"Có lẽ tâm trạng ông ấy không tốt."

Cũng đúng, bố thực sự có lý do để mượn rượu giải sầu, nhưng uống say đến nỗi ngã trên đường là điều tôi không thể tin nổi. Nếu không có người tốt đưa bố đi cấp cứu, hậu quả sẽ thế nào đây, tôi không dám nghĩ tiếp nữa.

Đến bệnh viện dó, tôi vội vàng chạy vào trong, thấy bố đang ngồi ở bên ngoài phòng cấp cứu, trên đầu quấn băng, quần áo thì nhàu nát, bụi bẩn, còn tỏa ra mùi rượu nồng nặc, dáng vẻ vô cùng tiều tụy. Tôi lao đến, nắm lấy cánh tay ông mà lắc mạnh. "Bố muốn dọa chết con hả? Bố là đồ khốn kiếp! Khốn kiếp!"

Hứa Tử Đông đứng bên cạnh sững sờ một lúc, sau đó mới kéo tay tôi. "Ông ấy đang bị thương, cô đừng làm vậy nữa."

"Tôi mặc kệ, có bị đau cũng đáng đời."

Nói như vậy nhưng tôi vẫn buông tay bố ra. Bố cười khổ não, nói: "Bố xin lỗi."

Tôi cảm giác không còn sức lực nữa, ngồi sụp xuống, gục đầu vào đùi bố, khóc òa lên.

Bố xoa đầu tôi, thở dài, rồi lại nói: "Bố xin lỗi, Từ Hàng à."

Hứa Tử Đông chở hai bố con tôi trở lại Bệnh viện Trung tâm, bố đi rửa mặt thay quần áo, lúc trở lại ông hỏi tôi: "Sao con còn chưa đi học?"

Tôi không nói gì.

"Vẫn còn giận bố à? Thực sự xin lỗi con, Tiểu Hàng. Bố uống chút rượu, chỉ mang máng nhớ lúc qua đường thì bị một chiếc xe máy từ phía sau đâm vào, mọi chuyện sau đó thì không nhớ gì nữa, điện thoại cũng bị mất, chẳng thể gọi được cho con, chỉ nghĩ rằng đợi đến trời sáng sẽ gọi."

"Tại sao bố lại uống say như vậy?"

"Cũng không uống nhiều lắm, nhưng loại rượu này ngấm mạnh thật."

"Tại sao bố không nói cho con biết bố vẫn còn có anh trai?"

Bố nhăn mày. "Làm sao con biết chuyện này?"

"Chị Hứa Khả tìm được dì Mai, dì ấy dẫn chúng con đi tìm bố."

"Con không nên đến chỗ đó."

Tôi giận dữ nói: "Thế tại sao bố lại đi tìm ông ta? Ông ta rõ ràng là một tên khốn kiếp."

"Vừa nãy còn nói bố là đồ khốn kiếp đấy."

"Lúc đó là con đang bực, không tính. Còn ông ta là đồ khốn kiếp thật sự."

"Đừng nói bậy nữa. Dù sao ông ấy cũng là người lớn tuổi."

"Lớn tuổi gì mà lớn tuổi, ông ấy có nhận bố đâu, lại càng không có quan hệ gì với con hết. Đồ khốn kiếp thì mãi là đồ khôn kiếp, có già cũng chỉ là đồ khốn kiếp già mà thôi!"

Bố thở dài, nói: "Người ta ai cũng có lúc làm những chuyện ngốc nghếch, bố sẽ không bao giờ tìm gặp ông ấy nữa."

Tôi nhìn bố chằm chằm, đợi một lúc mới nói: "Bố không định kể cho con nghe cuộc sống ngày trước của bố à?"

Bố sa sầm nét mặt. "Cái cô Hứa Khả đó lại nói gì với con phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!