Chương 3: (Vô Đề)

Type

-er: Linh Phan

Cánh cổng một lần nữa bị đẩy ra, con Lai Phúc sủa lên hai tiếng "gâu gâu" muôn thuở rồi thôi. Một mái tóc màu vàng rối bù ló vào. Tôi bước ra, dường như không tin vào mắt mình. "Chu Nhuệ!"

Cậu ta hỏi nhỏ: "Bố cậu có nhà không?"

Tôi lắc đầu, cậu ta liền lập tức thu lại cái dáng vẻ định co cẳng chạy của mình, nghênh ngang bước vào, còn tiện tay xoa đầu con Lai Phúc. Từ trước đến nay con Lai Phúc luôn không thích người ngoài thân thiết với nó nên đã tránh đầu qua một bên. Còn "gừ gừ" trong cổ họng tỏ ý phản đối.

"Ái chà, con chó đáng ghét nhà ngươi cũng kiêu ngạo gớm, chẳng bày tỏ tình cảm chào đón người lâu ngày không gặp chút nào, cẩn thận không tao cho mày vào nồi lẩu bây giờ."

Con Lai Phúc căn bản chẳng thèm để ý đến lời đe doạ kia, nó ve vẩy đuôi lững thững bỏ đi.

Chu Nhuệ là bạn học cùng trung học với tôi, hơn nữa còn ngồi cũng bàn. Học xong lớp Mười một, cậu ta được gia đình cho sang Anh du học, sau đó tôi và cậu ta thỉnh thoảng có nói chuyện qua mạng. Mấy hôm trước, ở trên mạng, cậu ta còn phàn nàn đồ ăn ở bên Anh là để dành cho heo ăn, thời tiết bên đó khiến người ta buồn bực, chán ngán. Thế mà hôm nay cậu ta lại xuất hiện trước cổng nhà tôi, bảo làm sao tôi không kinh ngạc.

Cậu ta nhìn tôi từ trên xuống dưới vẻ săm soi. "Này, hình như cậu cao lên thì phải?"

"Ừ, bây giờ tôi cao một mét bảy mươi rồi."

"Thế là chỉ thấp hơn tôi có sáu centimet thôi à. Stop, stop ngay, không được phép cao thêm nữa, con gái con đứa cao lêu nghêu chẳng ra cái thể thống gì đâu."

Tôi đã mười tám tuổi rồi, khả năng cao thêm chắc cũng khó. Toi hỏi cậu ta: "Cậu về nghỉ đông đấy à?"

"Nghỉ đông gì đâu, tôi tự về đấy."

"Ồ, cậu trốn học mà cũng thản nhiên gớm?"

Cậu ta mỉa mai nói: "Ngay học kỳ đầu tiên không biết người nào trốn học hơn nửa kỳ, còn không biết xấu hổ đi nói người khác. Dù sao tôi cũng kiên trì ở Anh được hơn một năm đấy."

Tôi bị cậu ta nói trúng tim đen, cứng miệng không đáp được câu nào. Thấy vẻ mặt hiếm có đó của tôi, cậu ta đắc ý cười ha hả, giơ tay ra nắm lấy bả vai tôi. "Tôi nhớ cậu chết đi được, thế nên mới vượt muôn trùng đại dương, đường sá xa xôi về đây thăm cậu đấy, làm cậu cảm động sắp khóc rồi phải không?"

"Cảm động cái con khỉ." Tôi hất tay cậu ta ra. "Cậu cẩn thận đấy, kẻo bị bố mẹ đánh cho què cẳng, lúc ấy thì đừng có mà khóc lóc với tôi."

Cậu ta thản nhiên như không. "Tôi không định nói cho họ biết."

Tôi nghi hoặc nhìn thì cậu ta xua tay. "Dù sao tiền học phí và tiền sinh hoạt, họ đều gửi cho tôi qua tài khoản, nói chuyện với tôi cũng qua mạng, bưu kiện nhà trường có gửi về cũng toàn bằng tiếng Anh, chắc chắn họ xem cũng chẳng hiểu. Chị cần không bị họ phát hiện thì họ làm sao biết tôi ở đâu. Và thế là tôi có thể sống tự do, thoải mái ba, bốn năm, ha ha."

Chậc, so với cậu ta thì tính tuỳ tiện của tôi đúng là còn thua xa. Tôi cũng cười. "Bố cậu đang khai thác khu du lịch ở khu đất của dòng họ Chu cách đây vài kilomet, không muốn bị họ phát hiện thì cậu đừng nên chạy đến đây mới phải chứ."

"Tôi đã bảo là tôi nhớ cậu mà."

"Toi thấy trong bao nhiêu ảnh chụp, cậu trái ôm phải ấp các em da trắng tóc vàng, tôi có ngốc mới tin lời cậu nói."

Bộ dạng của cậu ta lúc này trông rất cà lơ phất phơ, dường như mặc kệ tôi có tin hay không. "Dù sao tớ cũng không muốn ở Anh thêm nữa, trông dáng vẻ của cậu hình như cũng không thích học đại học cho lắm, hay là chúng ta cùng đi Bắc Kinh hoặc Thượng Hải chơi một chuyến, muốn đi đâu thì đi, dù sao tiền bố mẹ tới cho cũng đủ cho hai chúng ta chi tiêu thoải mái."

Ý nghĩ hoang đường này nhất thời cũng làm tôi hơi động lòng, nhưng chỉ là nhất thời thôi. Tôi đang định nói thì chị Hứa Khả bước ra. "Chàng trai, dụ dỗ con gái như vậy là không tốt đâu."

Chu Nhuệ ngẩn người, ngoảnh sang hỏi tôi: "Ai thế?"

"Khách thuê phòng."

Cái anh chàng này vẫn cứ tỉnh bơ như trước, chẳng cảm thấy bất ngờ trước việc nhà tôi có thêm khách trọ, trên khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười xảo trá, cậu ta nói với chị Hứa Khả: "Tôi dụ dỗ cô ấy, chị đừng có nói buồn cười thế, cô ấy không lừa bán tôi đi là tôi đã cảm ơn lắm rồi."

Tôi giận giữ đạp cho cậu ta một cái, mắng: "Mẹ cậu xông vào nhà tôi nói với tôi những lời này đã đành, cậu cũng nói tôi như vậy là sao hả? Cậu nói xem, tôi lừa cậu cái gì, lừa tiền hay lừa sắc?"

"Xin lỗi, xin lỗi, là tôi nói linh tinh. Tôi chưa quen múi giờ chênh lệch, lại chưa ăn uống gì, vừa đói vừa mệt nên đầu óc lú lẫn. Cho tôi ăn cái gì đi mà, xin cậu đấy Tiểu Hàng!"

Tôi vào bếp nấu mì tôm, Chu Nhuệ xị mặt ra nói: "Ở Anh, tôi toàn phải ăn cái thứ này, cậu nỡ đối xử với khách từ phương xa về như thế sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!