Hứa Khả và Hứa Tử Đông, họ đều biết nghĩ cho người khác, làm việc cũng hợp lý hợp tình, tính cách khoan dung, nhẹ nhàng, còn tôi lại ương bướng, luôn cho mình là đúng. Trừ phi tính cách của tôi là do di truyền mà tôi hoàn toàn không hề biết căn nguyên.
Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy vô cùng buồn tủi.
Hà Từ Hàng
Hứa Tử Đông được các y tá hết sức yêu mến, điểm này rất dễ dàng nhận thấy, không cần phải đặc biệt quan sát cũng có thể phát hiện ra. Sau khi được anh ta chào hỏi, mấy y tá khoa ngoại chăm sóc cho ông Trương rất tận tâm, ngay cả tôi và bố cũng được đối xử hòa nhã. Hơn nữa, họ nói chuyện với Hứa Tử Đông bằng giọng nhẹ nhàng, dịu dàng, từ ánh mắt đến cử chỉ đều bộc lộ tình cảm quý mến.
Đáng tiếc, cái khí chất lạnh như núi băng của Hứa Tử Đông chằng phải chỉ đối với một mình tôi mà với ai, anh ta cũng giữ thái độ lạnh nhạt nhã nhặn kiểu như thế, hay nói cách khác là lịch sự một cách lạnh lùng. Với tôi, hai điểm này không giống nhau, nhưng cụ thể khác nhau như thế nào, tôi lại không thể nói rõ được.
Y tá hỏi tôi với anh ta có quan hệ thế nào, tôi chỉ ậm ờ nói là "bạn bè"
- xin Trời Phật tha cho con tội nói dối. Thật ra, tôi với anh ta ngay cả là thân quen cũng không phải, chứ đừng nói đến từ bạn bè. Có điều tôi không muốn đánh mất sự tử tế của y tá dành cho ông Trương.
Lần nói chuyện duy nhất giữa tôi và anh ta là vào ngày hôm sau, sau cuộc phẫu thuật của ông Trương.
Bố tôi ra ngoài ăn cơm, ông Trương vẫn phải truyền dịch. Tôi chẳng biết làm gì, chán nản nhìn chăm chăm vào từng giọt nước truyền, nó như có tác dụng thôi miên, tôi dần dần ngủ gà ngủ gật cạnh giường. Khi bị đánh thức đột ngột, tôi hoảng hốt nhìn vào chai nước, vẫn còn một phần ba nữa, lúc đó mới thở phào nhẹ nhõm. Nhìn thêm một lần nữa, tôi nhận ra có một bộ quần áo trắng đang đứng cạnh tôi từ lúc nào không biết, trông ngọc thụ lâm phong* nhưng lại nhìn tôi với vẻ khó xử, tôi cũng băn khoăn nhìn lại anh ta. Anh ta do dự hồi lâu, rồi giơ tay ra hiệu cho tôi lau khóe miệng. Tôi sờ vào, thấy có nước dãi chảy ra, không nhịn được bật cười, vừa lau miệng vừa nói: "Anh không cần cảm thấy khó xử thay tôi đâu!"
(*) Ý nói trông rất đẹp trai, uy nghiêm ví như cây ngọc đón gió
Anh ta đành phải giả vờ không để ý đến lời trêu đùa của tôi, nói: "Tôi có chuyện muốn hỏi cô, có tiện ra ngoài một chút không?"
Tôi chỉ vào chai truyền dịch, anh ta vẫy tay gọi một y tá đến, dặn dò nhờ cô ta trông giúp, cô gái gật đầu vui vẻ.
Tôi đi theo đến tận cuối hành lang, anh ta nói: "Hy vọng cô không cảm thấy tôi làm thế này là đường đột, tôi không hề muốn thăm dò chuyện riêng của mấy người..."
Tôi thở dài, ngắt lời anh ta: "Bác sĩ Hứa, anh rào trước đón sau như thế, không phải là muốn hỏi bố tôi có đủ tiền nộp viện phí hay không à? Bố không nói cho tôi biết chuyện tiền nong, nhưng tôi đoán chắc chắn là không đủ tiền, tốc độ tiêu tiền ở trong bệnh viện lớn quả là khủng khiếp."
"Chị tôi bảo tôi chuyển lời rằng chị ấy muốn trả tiền viện phí."
"Anh hãy cám ơn ý tốt của chị Hứa giúp tôi, nhưng tôi không thể tự quyết định được."
"Có lẽ cô có thể khuyên bố cô?"
"Bố tôi thường ngày là một người rất phóng khoáng hòa nhã, nhưng ông cũng có lòng tự tôn và kiên trì, tôi không thể chạm vào được."
Anh gật đầu. "Xem ra cô không thấy lo lắng lắm."
"Lo lắng thì có tác dụng gì chứ? Người tính không bằng trời tính, thế nào chẳng có cách."
Anh ta hiển nhiên tỏ vẻ không tán thành sự lạc quan không giới hạn của tôi, nhưng không tiện trực tiếp phê phán. Tôi nhìn bộ dạng anh ta mà muốn phá lên cười. "Bác sĩ Hứa, đến lượt tôi hỏi anh một câu, được không? Bệnh của ông Trương có thể chữa khỏi không?"
Anh ta lập tức trở về với vẻ mặt của một bác sĩ, từng câu từng chữ nói rất điềm tĩnh, rõ ràng: "Theo tôi hiểu, cuộc phẫu thuật cắt bỏ chân của ông ấy đã thành công. Còn về bệnh nhiễm ceton acid tiểu dường thì cần phải điều trị từng bước, như vậy mới có thể phòng tránh được tình trạng viêm loét mới."
"Nếu nói một cách dân dã thì ý anh muốn nói là bệnh này không thể chữa khỏi, không tiếp tục bị biến chứng nặng hơn là chúng tôi đã nên thắp hương cảm tạ Trời Phật rồi, đúng không?"
Gương mặt anh ta lại lộ vẻ khó xử, tôi lắc đầu. "Ồ thôi được rồi, tôi cũng đoán ra rồi."
"Xin lỗi."
"Không sao, bác sĩ chỉ Phụ trách chữa bệnh, không phụ trách công việc lật ngược tình thế như khoa học viễn tưởng."
"Tất cả người thân của bệnh nhân cũng giống như cô thì tốt biết mấy."
"Không phải tôi là người khoan dung rộng lượng thế đâu, chỉ có điều tôi biết không phải bất cứ chuyện gì cũng nên ôm hy vọng mù quáng. À, đúng rồi, chị Hứa Khả có khỏe không?"
"Chị ấy vẫn ổn, chỉ là dạo này không tiện đến bệnh viện."
"Nói như vậy có nghĩa là chị ấy quyết định giữ lại đứa bé?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!