Chương 26: (Vô Đề)

Khoảng một tuần sau, lúc tôi đang ở công ty thì nhận được cuộc gọi của Hà Từ Hàng. "Chị Hứa ơi, ông Trương nhà em bệnh tình nguy kịch, đang trên đường lên thành phố, nhưng em hỏi Bệnh viện Nhân dân tỉnh rồi, ở đó phải xếp hàng vào khám và chờ nhận giường. Nhưng tình hình của ông Trương không thể đợi được nữa, em đã gọi cho em trai chị rất nhiều cuộc, nhưng anh ấy đều không nghe máy.

Chị có thể liên lạc vói anh ấy, nhờ anh ấy sắp xếp cho ông Trương nằm ở Bệnh viện Trung tâm được không?"

Tôi vội vàng an ủi cô bé: "Từ Hàng, em đừng lo lắng quá. Em chị đang làm việc thường không nghe điện thoại riêng. Chị sẽ gọi ngay cho cậu ấy, rồi trả lời em biết nhé!"

Tôi gọi vào máy của Tử Đông, đúng là không nghe máy, lại gọi tiếp đến số máy phòng, nhờ đồng nghiệp của nó nhắn lại, chưa đến nửa tiếng sau, Tử Đông gọi lại: "Chị, có việc gì thế?"

Tôi kể lại tình hình cho em trai nghe nó nói: "Thật sự ở chỗ em đã hết giường nằm rồi."

"Có thể thêm giường được không?"

Em trai im lặng hồi lâu, rồi hỏi lại tôi: "Chị, chị có chắc chắn là muốn xen vào việc không liên quan này không?"

"Thế nào là việc không liên quan?"

"Bố cô ấy không hề nhận chị, chị cũng không xác định được ông ấy có phải là bố ruột của chị hay không mà."

Tôi bực mình nói: "Tử Đông, lúc này em còn nói những lời như thế làm gì!"

"Chẳng lẽ chị đã quên rằng ngày trước họ hàng, làng xóm của bố đến thành phố khám bệnh đều do mẹ đứng ra tiếp đón vô điều kiện. Mẹ còn phải xin nghỉ làm để tìm cho họ chuyên gia tốt nhất, sắp xếp cho họ có giường nằm trong bệnh viện không nói, khi họ đi rồi, mẹ còn phải trả cả tiền viện phí. Lúc đó, chúng ta đều cảm thấy hết sức chán ngán, còn khuyên mẹ mặc kệ bọn họ.

Bây giờ thì đến lượt chị chủ động chuốc lấy một đống phiền phức tận đẩu tận đâu."

"Tử Đông…" Tôi sốt ruột nói. "Chuyện này không giống thế."

"Em chẳng thấy có gì khác biệt cả."

"Mẹ chúng ta... rất áy náy về chuyện của bố Từ Hàng, chính dì cũng xác nhận chuyện này. Với con người ông ấy và thái độ "kính nhi viễn chi" mà ông ấy dành cho chị, chị chẳng thể nào có cơ hội bù đắp cho ông ấy. Mà thực ra, những tổn thương ông ấy phải gánh chịu cũng chẳng thể bù đắp nổi. Bây giờ là cơ hội duy nhất chị có thể giúp được chút ít, sao em có thể nghĩ rằng chị đang bị họ lợi dụng được chứ!"

Em trai tôi lại im lặng hồi lâu.

"Được rồi, em sẽ cố gắng sắp xếp."

Bệnh viện Trung tâm thành phố nơi Tử Đông làm việc không chỉ là bệnh viện có quy mô lớn nhất của thành phố mà cũng nổi tiếng quanh mấy tỉnh lân cận. Phòng khám và khoa bệnh nhân ngoại trú lúc nào cũng ở trong tình trạng quá tải, ngay cả hành lang bệnh viện cũng phải kê thêm giường bệnh. Tử Đông phải cố gắng lắm mới sắp xếp được một giường bệnh cho ông Trương.

Tôi tan làm là đến đó, cảm thấy hơi khó hiểu. "Tại sao lại chuyển ông đến khoa ngoại?"

Tử Đông bảo tôi: "Chân phải của ông ây đã bị loét nặng, sợ phải cắt chân."

Tôi kinh ngạc, rồi quay lại nhìn Hà Nguyên Bình. Ông ngồi ở bên giường, vẻ mặt khá bình tĩnh nhưng cũng vô cùng mệt mỏi. Tôi kéo Tử Đông ra một góc, hỏi nó: "Tại sao lại nặng đến mức phải cắt chân? Lần trước Từ Hàng đến nhờ tư vấn, em nói có thể chữa trị ở huyện, không phải lúc đó vì sợ thêm phiền phức mà nói qua quýt cho xong đấy chứ?"

Tử Đông sa sầm nét mặt. "Chị, chị coi em là loại người gì vậy? Không sai em nghĩ rằng chị chưa thực sự hiểu gia đình ấy, không muốn chị có mối quan hệ quá thân thiết với bọn họ. Nhưng là một bác sĩ, liên quan đến vấn đề chẩn đoán, chữa trị bệnh, em làm sao có thể vì sự ích kỷ cá nhân mà đưa ra lời khuyên sai được. Ngón chân người bệnh đã có hiện tượng bị viêm loét từ trước, em đã nhắc nhở họ chú ý kịp thời vệ sinh, thay rửa.

Với bệnh DKA này, triệu chứng rất phức tạp, thường làm thấp đi khả năng miễn dịch của người bệnh, ông ấy lại bị cao huyết áp và các vấn đề sức khỏe khác, kết hợp với bệnh bội nhiễm, cho dù có chuyển đến bệnh viện bọn em sớm cũng chưa chắc đã tránh được tình trạng như hiện nay. Em có thể đưa chị đi xem bệnh nhân khác cũng bị mắc bệnh tiểu đường như thế, tuy ở bệnh viện này điều trị, nhưng trong thòi gian hai năm đã phải tiến hành phẫu thuật cắt chân ba lần, từ bàn chân cho đến đùi."

Tôi ngẩn người, chỉ biết xin lỗi. "Tử Đông, chị xin lỗi, chị không nên nói như vậy. Tại vừa nãy chị lo lắng quá, đừng giận chị!"

Em trai thở dài, lắc đầu, nói: "May mà em là em trai ruột thật một trăm phần trăm của chị nên mới không giận được chị."

"Đúng, đúng, đặc biệt lúc này chị đang có bầu, IQ cũng có phần bị anh hưởng, em phải thông cảm mới được."

Em trai bị tôi chọc cười, lắc đầu. "Sắc mặt chị không được tốt lắm đâu."

"Phụ nữ trên ba mươi thường phải dựa vào phấn son để giữ khí sắc, bây giờ chị ít trang điểm hơn nên mới thế?

Em trai không yên tâm hỏi tôi: "Mấy hôm nay chị ăn uống thế nào?"

"Cùng tạm được, buổi sáng không có cảm giác buồn nôn nhiều nữa, nhưng mấy hôm liền, cứ buổi chiều là chị thấy váng đầu, lúc bắt đầu lái xe cũng có cảm giác này."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!