Trở về nhà, tôi định cùng Á Âu nói chuyện tử tế, nhưng thái độ của anh vô cùng lạnh nhạt. Anh còn nói cho dù tôi muốn ly hôn cũng không cần gấp gáp giống một số người ngồi đợi ở Cục Dân chính chờ mở cửa ngày đầu tiên, hay như xếp hàng vào chùa thắp hương ngày Tết đâu. Khi tâm trạng anh không vui, thái độ cũng trở nên lạnh lùng, chẳng thể nào nói chuyện nổi. Tôi không thể nói được gì nên đành thôi.
Kỳ nghỉ lễ kết thúc, anh gần như đi công tác suốt, lịch trình còn dày đặc hơn cả trước đây. Tôi đến làm việc ở công ty mới, cũng bận hết việc này đến việc nọ, thế nên hai vợ chồng rât ít khi giáp mặt nhau.
Tôi làm HR* nhiều năm, việc quản lý nhân sự có thể coi là thông thạo, nhưng tư vấn lại là nghề hoàn toàn mới đối với tôi. Tôi phụ trách mảng phân tích, đào tạo nhân sự, thiết lập lại cơ cấu bảng lương và tư vấn cho công ty. Sau khi nhận công việc này bao nhiêu việc đổ vào đầu khiến tôi rối như mớ bòng bong. Tôi đã phải tập trung toàn bộ tinh thần làm việc, lúc ở văn phòng chẳng có thời gian nào nghĩ ngợi lung tung cả.
(*) HR: là viết tắt của Human Resources, nghĩa là nguồn nhân lực (chỉ người làm về nhân sự).
Mùa đông lạnh lẽo kéo dài đã qua, thời tiết vẫn còn hơi se lạnh, nhưng các đồng nghiệp nữ trẻ trung ở công ty đã mau chóng cất vào tủ những chiếc áo khoác dày, thay vào đó là chiếc váy mát mẻ. Cho dù bận rộn thế nào, tôi cũng biết mùa xuân đã đến và cũng không thể không đối mặt với sự thật là kỳ kinh của tôi đã bị trễ quá lâu rồi.
Trước khi lấy nhau, Tôn Á Âu tỏ thái độ rất rõ ràng là không muốn có con, tôi cũng đồng ý. Sau khi kết hôn, tôi luôn có biện pháp tránh thai, cho đến nửa năm gần đây, do bận việc chăm sóc mẹ, sau đó là nghi ngờ Á Âu ngoại tình, nỗi đau do mất mẹ cộng thêm cú sốc bất ngờ về nguồn gốc xuất thân của mình khiến tôi quên bẵng chuyện này. Lần thân mật cuối cùng duy nhất với Á Âu, tôi đã quên không dùng biện pháp an toàn, là ở nhà nghỉ của thôn Lý Tập.
Nhưng sau khi trả phòng tiễn anh đi, tôi đã mua một viên thuốc tránh thai khẩn cấp của hiệu thuốc ven đường.
Tôi cũng chỉ nghĩ đó là do tác dụng phụ của thuốc làm trễ kỳ kinh, cho đến khi mấy hôm liên tục đều có cảm giác khó chịu buồn nôn, tôi bỗng thấy có gì đó không ổn bèn mua que thử về kiểm tra, rồi giật mình sợ hãi sững sờ. Tôi đành xin nghỉ để đến bệnh viện khám, kết quả kiểm tra cho thấy tôi đã mang bầu được năm mươi ba ngày rồi.
Thuốc tránh thai khẩn cấp có vấn đề, hay là tôi thuộc một trong số người chiếm tỉ lệ thất bại nhỏ nhoi ghi trên tờ hướng dẫn sử dụng khi uống thuốc tránh thai, tôi thực sự không biết. Tôi không thể không cười nhạo mình. Trước khi kết hôn, một lần duy nhất phá rào, người gây họa là Á Âu; sau khi kết hôn, lần cuối cùng gần gũi với anh thì lại được một quả mang bầu bất ngờ.
Đúng là cái số tôi không cho phép tôi sống buông thả mà chỉ có thể sống đúng theo nguyên tắc.
Khác với đồng nghiệp, tôi thậm chí thích làm tăng ca.
Vì cứ tan làm, tôi lại phải nghĩ về tình trạng mình đang đối mặt. Tôi không biết phải nói với Tôn Á Âu thế nào về vấn đề này.
Người tình cũ của chồng tôi xuất hiện trở lại.
Chúng tôi đã nói đến chuyện ly hôn.
Tôi có bầu rồi..... Dòng cuối cùng đúng là một trò đùa của số phận.
Tôi ở một mình suy nghĩ về vấn đề này hai ngày nhưng hoàn toàn không tìm ra lối thoát. Thấy Á Âu đi công tác về, vẻ mặt mệt mỏi, định quen miệng hỏi anh đã ăn tôi chưa, nhưng chợt nghĩ lại, dù sao đã ly hôn rồi, cần gì phải quan tâm đến anh ấy như ngày xưa nữa, đúng là nực cười. Nhưng khi sự quan tâm đã trở thành một thói quen thì việc dùng lí trí thuyết phục bản thân thay đổi bỗng mang đến cảm giác thật chua xót.
Tôi không biết mở miệng nói về chuyện mình có bầu như thế nào. Anh dường như cũng tránh mặt tôi, chỉ chào tôi một câu rồi vội vội vàng vàng bước ra phòng khách.
Dán chặt mắt vào cửa phòng đã đóng, tôi rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan.
Ngày hôm sau nữa, tôi có việc phải đi gặp một khách hàng quan trọng. Sắp xếp địa điểm hrnj gặp thì khách hàng gọi điện đến bảo rằng có việc gắp cần xử lý, hẹn hôm khác gặp lại. Tôi chẳng biết làm thế nào, lúc quay đầu xe, vô tình nhìn thấy tấm biển của Bệnh viện Nhân dân tỉnh, một ý nghĩ vụt đến, tôi bèn lái xe qua đó.
Tôi nghĩ đến việc phá thai.
Đây là bệnh viện lớn, cách nhà tôi và công ty khá xa, xác suất gặp người quen rất ít, tôi sẽ giải quyết xong vấn đề này, sau đó trở lại công ty tiếp tục làm việc. Nếu việc phẫu thuật không có vấn đề gì, cũng có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Ý nghĩ lạnh lùng này khiến toàn thân tôi cảm thấy rét run.
Những kỷ niệm tôi cố gắng quên đi bỗng ùa về.
Cho dù đã ba mưoi tư tuổi, vậy mà tôi vẫn chưa sắp xếp ổn định cuộc sống của mình. Chưa bao giờ tôi cần có mẹ ở bên cạnh mình như lúc này, tôi hy vọng mẹ chưa từng rời xa tôi.
Những ngày đầu khi mẹ ra đi, tôi vô cùng đau đớn, phải mất đến hai tháng, tinh thần của tôi mới phần nào bình phục. Tôi luôn nhớ đến mẹ nhưng không lúc nào nhớ quay quắt như lúc này, buộc tôi phải ý thức được rằng cuộc sống của tôi đã có một khiếm khuyết rất lớn. Có lẽ bởi tôi đang ở trong tình trạng này, khi phải đứng trong bệnh viện, cảm nhận bầu không khí nặng nề, áp lực, gợi lên những ký ức đau buồn, giày vò con người, nổi đau trống vắng khiến trái tim tôi thắt lại, chỉ muốn khóc òa lên.
Nhưng cho dù ở nơi tràn đầy sự giày vò, đau đớn của bệnh tật và sinh ly tử biệt, ai cũng phải cố gắng kìm nén bản thân, tôi chẳng có quyền yếu duối như vậy. Tôi dành dừng ở bên ngoài, cố gắng điều chỉnh cảm xúc của mình.
Hà Từ Hàng bước đến chào, lúc đó tôi mới giật mình trở lại thực tại.
Tôi đưa cô bé đến chỗ Tử Đông nhờ tư vấn. Trên đường đi, tôi đã hỏi thăm tình hình của ông Trương. Cô bé nói với tôi: "Lúc ông được đưa vào bệnh viện đã ở trong tình trạng hôn mê, qua mấy ngày chữa trị mới hồi phục được một chút tri giác, nhưng bác sĩ nói ông vẫn ở tình trạng nguy hiểm. Haizz, em muốn xin phép nghỉ học để về nhà mà bố không cho. Một mình bố chăm sóc ông thì quá mệt."
"Chị nhớ lần trưóc Chu Nhuệ đã nói ông Trương từng lập gia đình và có một dứa con trai cơ mà."
Cô bé nhún vai. "Vợ ông Trương mất sớm, quan hệ giữa ông Trương và con trai luôn căng thẳng, từ khi ông bị mắc chứng suy giảm trí nhớ, không thể xem bói, tế lễ cho mọi người nên cũng không có thu nhập gì. Bao nhiêu năm qua, tiền khám bệnh mua thuốc cho ông đều do bố em chi trả. Con trai ông chẳng bao giờ thấy đến thăm. Bố em gọi điện đến, chỉ muốn bảo con trai ông đến thăm ông, vậy mà cũng không thấy tăm hơi anh ta đâu.
Tôi nhớ ngay đến lời Tử Đông từng nói, đó là ở bệnh viện của nó, nó đã chứng kiến không ít người vì lý do nào đó không muốn chăm sóc người thân bị bệnh của mình. Nhưng Từ Hàng còn nhỏ tuổi mà kể chuyện này với giọng điệu hết sức bình thản, không có bất cứ sự phẫn nộ, oán trách nào, cứ như hoàn toàn không để tâm đến, khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Tôi ngập ngừng một lát rồi mới hỏi: "Chi phí thuốc thang cho ông Trương có gặp vấn đề gì không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!