2
Triệu Thủ Khác mắng tôi qua điện thoại: "Chị ta từ đâu đến, là người thế nào em còn không biết, thế mà dám để chị ta ở nhà em à?"
"Dù sao trong nhà còn nhiều phòng trống mà."
"Để một người lạ vào nhà mình ở, em có bị điên không đấy?"
"Em muốn xem xem chị ấy định làm gì."
"Em đúng là rỗi hơi."
"Đúng vậy, rỗi hơi còn có lực sát thương mạnh hơn cả tò mò đấy ạ."
"Đã rỗi hơi như vậy, sao không học hành chăm chỉ đi, mới học kỳ đầu tiên đã trốn học rồi, anh không hiểu nổi em đang muốn làm gì nữa."
"Học hành còn chán hơn ấy chứ."
"Hà Từ Hàng, đúng là không thể nói lí lẽ với em được nữa."
Anh giận dữ cúp máy.
Tôi có thể hiểu sự nóng nảy của anh.
Triệu Thủ Khác là hàng xóm đối diện nhà tôi, hơn tôi ba tuổi. Năm anh mười hai tuổi, cha anh qua đời, mẹ anh là dì Hồng đã một mình nuôi anh khôn lớn. Dì Hồng làm nhân viên bưu điện ở thị trấn, là một quả phụ khá xinh đẹp, mặn mà. Vài năm trước, tôi cảm thấy dì có chút tình ý với bố tôi, nhưng sau đó tình cảm này không hiểu sao lại lụi tắt.
Chúng tôi sống quá gần nhau, cảm giác như tôi đã quen anh từ khi lọt lòng, cho dù tôi có cố gắng nhớ cũng không thể nhớ được anh đã trở thành giám hộ của tôi từ lúc nào, thậm chí còn quản tôi chặt chẽ, nghiêm khắc hơn cả bố tôi. Lúc còn ở nhà, anh đốc thúc tôi học hành chăm chỉ, nghiêm túc để thi đại học, đến khi đỗ đại học, anh lại điều khiển từ xa cho tôi điền vào phiếu nguyện vọng học chuyên ngành báo chí.
Tháng trước, mấy ngày liền tôi lười biếng nằm ở kí túc không đi học, không biết tại sao việc đó lại đến tai anh, anh đích thân chạy đến trường tôi, mắng tôi té tát, bọn bạn cùng phòng kí túc nghe thấy thế cũng không dám ho he nửa tiếng. Sau khi anh đi khỏi, bọn chúng nhao nhao lên tiếng, nhất loạt cho rằng giọng điệu và dáng vẻ của anh khi mắng mỏ tôi chẳng khác nào bố chúng, nhưng về mặt dùng từ thì "đẳng cấp" hơn hẳn.
Tôi cứ nghĩ rằng anh không thèm quan tâm đến tôi nữa, nhưng hôm trước, anh lại chủ động giúp tôi xách hành lý ra trạm xe buýt, lạnh lùng nói: "Có lẽ em không quen với cuộc sống ở tỉnh, học kỳ này coi như anh bỏ qua, em về nhà nghỉ ngơi cho tốt, qua Tết thì không được học hành chểnh mảng nữa, phải nghiêm túc, chăm chỉ đấy."
Tôi lúng túng không biết làm thế nào, cảm nhận được sự quan tâm của anh dành cho mình, tôi không định giận anh nữa mà chỉ "Ừ" một tiếng, rồi nói thềm: "Vậy lúc nào anh về nhà?"
"Chắc vài hôm nữa." Anh ấy vừa học vừa làm nên thời điểm trước Tết vô cùng bận rộn.
Dường như anh và tôi đã làm hoà, nhưng việc hôm nay hình như anh rất giận tôi thì phải. Tôi không thể không cho rằng tính cáu giận của anh ngày càng có xu hướng gia tăng.
Hứa Khả bước ra từ căn phòng mà tôi sắp xếp cho chị ở, hỏi tôi: "Ông em đâu rồi?"
Tôi nhìn ra ngoài, rồi vội vàng chạy như bay ra cổng, kéo ông đang định đi đâu đó lại, sau đó nhân tiện đóng luôn cửa cổng, nói to: "Ông ơi, áo khoác ông còn chưa mặc, ông lại định đi đâu đấy?"
Ông nheo nheo đôi mắt dấp dính, mờ đục, nhìn tôi, ậm ờ nói: "Ông muốn ăn bánh gạo nhân đường đỏ."
Tôi dỗ dành ông: "Người bán bánh gạo đã đi từ lâu rồi, ngày mai cháu sẽ mua cho ông, được không?"
Ông vẫn còn bán tín bán nghi. Tôi dứt khoát kéo ông vào nhà, mặc áo bông cho ông, bảo ông ngồi xuống, rồi đưa ông một túi bánh quy. Ông có vẻ không vui, nói: "Cái này không ngon."
"Ông ăn tạm vậy, chẳng còn cái gì khác đâu."
"Ông muốn ăn bánh gạo nhân đường đỏ."
Tôi nói qua loa: "Mai hẵng ăn, mai hẵng ăn ông nhé!"
Hứa Khả thấy vậy nói chen vào: "Bánh gạo nhân đường đỏ bán ở đâu? Chị đi mua giúp ông nhé!"
Tôi liếc nhìn chị. "Chị nghĩ em keo kiệt, lười biếng không muốn đi mua cho ông sao? Ông bị bệnh tiểu đường, cho dù có thèm ăn bánh gạo nhân đường đỏ thì cũng chịu, chỉ có thể ăn bánh quy không đường thôi."
Hứa Khả bỗng cảm thấy xấu hổ, nói: "Xin lỗi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!