Chương 19: (Vô Đề)

Bố tôi đã không còn yêu thương tôi như trước kia nữa

Cuộc hôn nhân của Hứa Khả tưởng chừng như hạnh phúc nhưng thực ra chị ấy đang nằm trong đống "rận".

Tôi không tin cùng đám bạn xa lạ, vô lo vô nghĩ hát karaoke cả đêm thì có thể tìm lại ý nghĩa cuộc sống.

Ông Trương, không đúng, lúc này nên gọi là pháp sư Thích Diên, tóc ông đã cạo trọc, để lộ vết sẹo trên đỉnh đầu, trên người mặc chiếc áo cà sa màu đỏ mới tinh, lông mày cụp xuống, chân ngồi xếp bằng trên đệm cói, gõ cốc cốc vào con cá gỗ, miệng còn lẩm nhẩm đọc kinh. Trong khói hương mờ mịt, trông ông vô cùng trang nghiêm, giống hệt vị cao tăng đắc đạo.

Tôi quay lại giận dữ nhìn Chu Nhuệ " Xem việc tốt của bố cậu đấy".

Chu Nhuệ làm vẻ mặt rất là "lưu manh", cười, đáp : "Ông trương vốn là hòa thượng mà, từ nhỏ đã xuất gia, tu luyện mười mấy năm, đọc kinh cầu phép đều tinh thông, bản lĩnh như thế mà bỏ phế thì thật tiếc".

"Bố cậu không biết, nhưng cậu thì phải biết là ông bị mắc bệnh đãng trí tuổi già chứ"

Cậu ta lắc đầu "bố tôi nói rồi, cơ bản không cần ông ta phải làm gì cả, chỉ cần ông chống cây pháp trượng đi trên đường, rồi gõ mõ cho du khách xem là được, ở miếu này toàn là hòa thượng trẻ, không nhìn được oai nghiêm".

"Chậc, vì kiếm tiền, bố cậu đúng là cái gì cũng có thể nghĩ ra được".

"Câu này của cậu coi như là đúng, đúng là đầu óc bố tôi chủ có chữ "tiền". Cậu đừng giận, ông Trương ở đây được các đồ đệ chăm sóc, được lĩnh lương, như vậy bố cậu cũng đỡ lo".

Làm gì có chuyện dễ dàng, đơn giản như Chu Nhuệ nói.

Trước đêm giao thừa, tôi bị bố lôi cổ về nhà, lúc đó tôi mới phát hiện ông Trương không có ở nhà, lập tức hoảng lên :"Trời lạnh như thế này, lại có tuyết rơi, không biết ông ấy chạy đi đâu rồi".

Bố tôi bảo, cạnh làng Chu Nhuệ có một ngôi miếu bị bỏ hoang nhiều năm, bố Chu Nhuệ là Chu Anh Hùng đã sửa sang lại để đón khách du lịch, sau đó mời hòa thượng đến ở. Ba hôm trước, ông ta mời ông Trương đến ở để làm sư trụ trì. Tôi kinh ngạc há hốc miệng. "Ông Trương hoàn tục đã nhiều năm rồi mà".

"Du khách có cần biết việc này đâu".

"Nhiều lúc ông lẫn đến mức không biết cả tên họ của mình, sao bố lại để ông đi?".

Bố tôi thở dài : "Bố ngăn không được, Chu Anh Hùng đã vận động con trai của ông, nên con trai ông đến tận nhà để đón ông đi"

"Chẳng phải con trai ông Trương không thèm nhìn nhận ông, mười mấy năm nay có thăm hỏi gì đâu?".

"Chu Anh Hùng hứa chỉ cần bố anh ta tới đó, ông ta sẽ trả tiền thẳng cho anh ta"

Tôi trợn mắt, cười : "Bao nhiêu năm nay việc chăm sóc, khám bệnh, ăn uống cho ông đều do bố làm, thế mà đến lúc có cơ hội nhận tiền thì con trai ông lại đột ngột xuất hiện, đúng là phục sát đất".

Bố tôi bất lực nói : "Thôi con, bố đã đưa thuốc ông đang uống cho anh ta mang đi rồi, cũng đã ghi thời gian uống thuốc và những món không nên ăn. Hi vọng bọn họ giữ lời chăm sóc ông chu đáo."

"Họ dựa vào cái gì mà đưa ông đi như vậy?".

"Dù sao bọn họ cũng là bố con".

Tôi bỗng im lặng, bố nhìn vẻ mặt của tôi, cũng ngẩn người một lúc, rồi khổ sở lắc đầu, "Tiđủ Hàng, con chính là con gái của bố, đừng có nói đến vấn đề này là lại nghĩ đến chuyện khác, được không?".

Tôi buồn bã nói : "Nhưng chị Hứa..."

Bố ngắt lời tôi: "Đừng nhắc đến cô ta nữa, cô ta có cuộc sống của cô ta, không liên quan đến chúng ta".

"Được ạ, không nhắc đến chị ấy nữa, vậy bố hãy nói cho con biết là năm ấy bố nhặt được con ở đâu?"

Bố nhìn tôi không biết phải làm thế nào. Tôi buông tay. "Con cũng tò mò mà! Còn nữa, sinh nhật con chính là ngày con được sinh ra, hay là ngày bố nhặt con về?"

Bố không nói gì, xoay người bước vào trong nhà. Tôi bực tức đuổi theo nắm lấy ống tay áo ông, gào to : "Bố, bố có thái độ gì thế, không thèm chấp con chứ gì? Con nói cho bố biết...".

"Được rồi, được rồi. Bà cụ tổ của tôi ơi, đừng gào nữa."

Bố mở tủ ra, lấy một cái bọc ở phía trong cùng đưa cho tôi. Tôi mở ra xem, đó là một chiếc chăn mỏng nhỏ được khâu từ các mảnh vải hoa vụn khác nhau, mặc dù trông cũ kỹ nhưng đường chỉ mũi kim rất đều đặn, tỉ mỉ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!