Lúc đầu, tại sao tôi lại yêu Tôn Á Âu nhỉ?
Haizz, sao tôi phải tự hỏi mình câu ấy?
Khi còn trẻ, người đàn ông càng lạnh lùng thì dường như lại càng kích thích khát vọng chinh phục và bị chinh phục của chúng ta. Những người con gái yêu anh quả thật quá nhiều, tôi may mắn không phải là một trong số người cuồng nhiệt nhất.
Hay nói cách khác, tôi không phải là Du Vịnh Văn.
Cô ta căm hận tôi, theo cô ta, tôi là kẻ thứ ba đã phá hoại tình yêu của cô ta. Cái khoản nợ rối rắm này, tôi không thể biện bạch được. Tôi chỉ có thể nói rằng, lần đầu tôi và Á Âu quen nhau còn cách thời gian cô ta xuất hiện mấy năm.
Trong con mắt của người khác, tôi là một người e dè, thậm chí kiêu ngạo, không phải kiểu con gái dễ động lòng, cũng không dễ đỏ mặt, tim đập chân run, không bạo dạn tấn công, càng không đong đưa lẳng lơ quyến rũ người khác.
Thực ra, tôi không hề kiêu ngạo, chẳng qua sinh ra trong một gia đình khá bảo thu, nghiêm khắc nên tôi coi trọng lòng tự tôn của bản thân thậm chí coi lòng tự tôn là vũ khí. Tôi cũng chưa bao giờ học cách làm thế nào để tỏ ra dễ mến, đáng yêu trước mặt người khác, chứ đừng nói đến việc lấy cái đó ra làm vũ khí cho bản thân.
Tóm lại, là tôi ngụy trang khá tốt. Trong doanh nghiệp ngoài quốc doanh chỗ tôi làm, nhân viên nhiều như thế mà không ai biết tôi yêu thầm một người con trai rất xuất sắc mới đến ở bộ phận bán hàng. Cứ như vậy hơn nửa năm, sau buổi liên hoan cuối năm, mọi người vẫn muốn đi chơi tiếp nên rủ nhau đi hát KTV. Ngoài tôi ra thì tất cả mọi người đều đã uống rất nhiều, tất cả đều đứng dậy hát chung một bài. Không biết từ lúc nào, anh đứng bên cạnh tôi, tay vòng qua ôm eo tôi.
Lúc hát xong, anh còn nghiêng đầu hôn vào tóc tôi một cái rất tự nhiên, đến nỗi nếu tôi có bất cứ phản ứng kinh ngạc nào cũng có thể coi là nực cười. Tôi trở lại chỗ ngồi, tim đập loạn xạ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Những người xung quanh đều không phát hiện ra, ai nấy đều hào hứng chọn bài hát, hay chơi đoán số... Họ chơi đùa vô cùng vui vẻ.
Tôi thấy mình không thể tiếp tục ở lại được, tránh có những cử chỉ làm mọi người mất hứng nên chào mọi người rồi lặng lẽ ra về. Không ngờ anh cũng theo tôi bước ra, nắm lấy tay tôi, bước nhanh ra khỏi KTV, rồi vẫy tay gọi một chiếc taxi.
Tôi ngồi vào xe, nghe anh hỏi: "Em về đâu?"
Tôi đang ở trạng thái "mơ màng" nên thuận miệng trả lời chỗ ở của mình. Anh lại hỏi: "Chỗ em ở có tiện không?"
Tôi không rõ câu hỏi của anh có ý gì, nên ngẩn người nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, đột nhiên bật cười. "Xin lỗi em, anh hiểu nhầm. Đễ anh tiễn em về."
Rồi anh lại thản nhiên như không có chuyện gì, còn tôi định thần lại, nghĩ thầm: "Anh ấy cho rằng mình bỏ về trước là đang "gửi" tín hiệu cho anh ấy, thế nên anh ấy mới đi theo mình. Thực ra anh ấy đang muốn hỏi mình có ở một mình không, nhưng "tiện" là từ chẳng có ý rõ ràng." Anh nhanh chóng nhận ra tôi đang ở trạng thái mơ màng nhưng không để tâm, hình như việc này đối với anh rất đỗi quen thuộc.
Mặt tôi bỗng nóng ran lên và tôi nói: "Em ở cùng với bố mẹ, hay là đến chỗ anh đi."
Và như vậy, tôi đã trao thân mình cho anh.
Không, không nên nói là trao một cách đơn phương, tôi cũng nhận được thứ mà mình thầm mong muốn
- cho dù không mấy hoàn hảo. Tôi biết đây không phải là tình yêu bình thường, nhưng vì chuyện tôi yêu thầm anh đã đến giai đoạn quá đau khổ, tuyệt vọng. Trên xe taxi, tôi đã ý thức rằng, với tính cách của anh và cách tôi nói chuyện thì không thể có sự bắt đầu như tôi mong muốn, như vậy coi như tôi đã chọn cho mình một kết cục biết trước.
Sau đó là kỳ nghỉ Tết, anh không về quê, tôi có thời gian ra ngoài, ở với anh trong khu chung cư cũ kỹ mà anh thuê trọ và có một vài ngày ngọt ngào bên nhau.
Ngày đầu tiên đi làm, anh bình thản nói với tôi: "Ở công ty, chúng mình vẫn giữ quan hệ đồng nghiệp thì tốt hơn."
Tôi nghe xong, bình tĩnh đáp: "Chúng ta không còn là đồng nghiệp nữa. Em chuẩn bị thôi việc, muốn chuyển sang công ty khác."
Anh có chút ngạc nhiên, nói: "Khả Khả, em phải nghĩ cho kĩ.' Đương nhiên, đó là quyết định tạm thời, nhưng tôi đã nghĩ kĩ rồi. Tôi muốn cố gắng xóa sạch trở ngại khoảng cách giữa chúng tôi.
Có điều, lúc tôi nghĩ làm, quan hệ của chúng tôi vẫn không thể tiến triển thêm.
Anh là người coi trọng sự nghiệp, thường xuyên đi công tác, thậm chí không cả dành đôi chút thời gian để vun đắp cho mối quan hệ không cần phải bỏ công sức kia. Còn tôi may mà vẫn giữ được chút lòng tự trọng, không hèn mọn đến độ từ bỏ cả giới hạn cuối cùng để có thể chấp nhận sự tùy tiện thích đi thích đến lúc nào cũng được của anh. Ba tháng sau, lúc anh đi công tác về đã gọi điện cho tôi, tôi nói rằng chúng tôi không cần gặp nhau nữa, anh im lặng, sau đó thì đồng ý.
Chỉ có Hạ Vân lờ mờ biết mối quan hệ tình cảm này của tôi. Lúc đó, cô ấy đang học thạc sĩ ở Bắc Kinh, thường xuyên gọi điện về khuyên nhủ tôi, nhưng tôi lúc đó đã hạ quyết tâm rồi.
Sau đó tôi và Tôn Á Âu suốt ba năm không gặp lại nhau.
Tôi không có bất cứ lý do gì bỗng từ bỏ một công việc có thu nhập khá và tương lai xán lạn, nên cấp trên và đồng nghiệp đều không hiểu nổi quyết định của tôi, may mà không ai liên tưởng đến mối quan hệ giữa tôi và Á Âu. Sau khi về nhà, tôi bị bố thuyết giáo nghiêm khắc một hồi. Từ khi xuất ngũ đi làm đến bây giờ, bố tôi chỉ làm ở một cơ quan duy nhất, luôn tin rằng bản thân sẽ làm đó đến khi về hưu, vì thế bố hoàn toàn không chấp nhận nổi hành động chuyển công ty của tôi.
Mẹ nói chuyện với tôi, hỏi nguyên nhân, tôi không thể trả lời mẹ. Sau đó, tôi vội vàng tìm cho mình một công việc mới không được như ý, cố gắng chịu đựng hai tháng, rồi lại đi tìm việc khác.
Trong khoảng thời gian đó, tâm trạng của tôi vô cùng u uất, nhưng không có ai để chia sẻ, ban đêm tôi thường giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng. Tôi chỉ biết cười nhạo bản thân: Nhìn xem, mày đang phải trả giá vì những việc làm ngốc nghếch của mày đấy!
Trải qua bao nhiêu lần phỏng vấn, cuối cùng tôi cũng được nhận vào làm ở một công ty mà sau đó tôi đã làm sáu năm. Rồi tôi đăng ký thi cao học, muốn dành chút thời gian nhàn rỗi còn lại của mình vào việc học hành. Sự thực đã chứng minh, đó là một quyết định sáng suốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!