Chương 17: (Vô Đề)

Sáng sớm thức dậy, dì đã bảo phải ra ngoài gặp một người bạn cũ. Tôi nhìn đồng hồ, nói: "Mới có bảy giờ, hôm nay mới là mồng Hai Tết, bạn gì mà lại dậy sớm thế ạ?"

"Bọn dì lâu rồi không gặp nhau nên muốn gặp sớm một chút.

"Vậy để con lái xe đưa dì đi."

Dì ấn tôi nằm xuống. "Không cần đâu, hôm qua đi đón dì, dì thấy tinh thần con không tốt lắm đâu, ngủ thêm lúc nữa đi. Dì bắt xe đi cũng tiện mà, chắc dì về muộn một chút đây."

Từ sau đêm Giao thừa chia tay Á Âu về nhà, đúng là tôi luôn cảm thấy không thoải mái, tinh thần mệt mỏi, có cảm giác hơi ngây ngấy trong người. Tối qua, trước khi ra sân bay, tôi lấy nhiệt kế ra đo thấy 37,6°c, chỉ hơi sốt. Sau khi dì đi khỏi, tôi cố gắng ngồi dậy cặp nhiệt độ một lần nữa, chỉ có 37,7°c. Hai ngày liên tiếp mà nhiệt độ chênh lệch không đáng kể, chắc không cần phải đi khám.

Bạn thân của tôi là Hạ Vân rất hứng thú với một loại khả năng đặc biệt của con người, đó chính là "linh cảm". Cô ấy cũng đã nghiên cứu rất nhiều về vấn đề này. Cô ấy từng nói với tôi, nhiều căn bệnh nảy sinh chính từ nội tâm bí bách, không được "khơi thông" của một số người. Là con gái của một bác sĩ, đương nhiên tôi không đồng ý với cách nghĩ đó, nhưng cơn sốt nhẹ không báo trước này dường như ở mức độ nào đó đã chứng thực cho lý luận của cô bạn tôi.

Tôi uống một ít nước rồi lên giường nằm, định sắp xếp lại một số vấn đề mà tôi đang phải đối diện.

Đây là một quyết định khiến tôi không thể bình tĩnh được.

Hôn nhân của tôi. Bố đẻ của tôi.

Chỉ có hai vấn đề ấy thôi, kể ra thì không phức tạp chút nào nhưng chẳng vấn đề nào tôi có thể giải quyết hay dứt khoát để sang một bên được.

Dần dần tôi rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tất cả những ý nghĩ ngổn ngang biến thành một giấc mơ thoắt ẩn thoắt hiện, từng gương mặt lướt qua trong đầu tôi: Tôn Á Âu, Hứa Tử Đông, Hà Nguyên Bình, Hà Từ Hàng, dì tôi, bố tôi, người mẹ đã mất của tôi, ông bà ngoại đã mất từ lâu, ông bà nội không có chút ấn tượng nào, người bác với gương mặt mơ hồ, rồi những anh chị em họ tôi không còn nhớ rõ tên...

Chuông điện thoại bỗng reo vang, tôi cố gắng mở mắt, một lúc lâu sau vẫn không rõ mình đang mơ hay tỉnh. Tiếng chuông không nhanh không chậm cứ thế reo mãi, tiện tay tôi vớ lấy và bấm nghe: "Alo, ai vậy?"

"Là tôi đây."

Tôi hoàn toàn tỉnh ngủ, hối hận không xem rõ số điện thoại trước khi nghe máy. "Tôi đã nói rồi, tôi không có gì để nói với cô cả."

Du Vịnh Văn cười nhẹ. "Hứa Khả, chị trốn tránh thế có ích gì không?"

Tôi cũng cười, chua xót nói: "Cô vội vàng cuống quýt đánh thức tôi dậy thế, chẳng phải đang cảm thấy hiện tại có lợi cho cô sao? Nếu thực sự có lợi như thế thì cô không cần gọi cho tôi làm gì."

Cô vẫn nóng tính như trước kia, tôi nghe thấy cô ta "hừ" một tiếng, rồi nói: "Đừng lúc nào cũng cho mình tốt đẹp, tôi nói cho chị biết một sự thực rất đơn giản. Mấy năm qua, Á Âu luôn liên lạc với tôi. Lúc anh ấy đi Mỹ công tác, chúng tôi đã từng gặp nhau. Nếu không phải mẹ chị bị bệnh, anh ấy thấy chị đáng thương thì đã nói chia tay chị từ lâu rồi."

Những cảnh trong quá khứ lần lượt hiện lên trước mắt tôi, bên tai tôi bỗng vẳng đến giọng nói trầm thấp, đanh đá. Tay cầm điện thoại run run, tôi cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh: "Vậy tôi nên nói cảm ơn về sự nhân đức của hai người. Năm nay chắc cô cũng ba mươi tuổi rồi, tuổi cả ba chúng ta cộng lại cũng được hơn một trăm, thế mà còn túm tụm lại với nhau như thời học sinh, cô không thấy chán sao?"

"Tôi quả thực rất chán, không muốn đợi thêm nữa. Á Âu vừa rời khỏi nhà tôi, chúng tôi đã nói chuyện rất nhiều, rất lưu luyến, cứ tiếp tục tình trạng này đều không có lợi cho bất cứ ai, và đã đến lúc phải đưa ra một quyết định dứt khoát."

Tôi lạnh lùng trả lời: "Tôi và cô từ trước đến nay không có bất cứ quan hệ gì nên chẳng cần nói gì với nhau cả. Còn việc tôi và Á Âu nói chuyện thế nào không liên quan đến cô, xin cô hãy tự trọng một chút, đừng gọi điện đến làm phiền tôi nữa."

Tôi ngắt cuộc gọi, phát hiện bàn tay run đến nỗi không nắm chắc được điện thoại. Tôi đưa một tay sang nắm chặt tay kia, cố sức đến nỗi các ngón tay trắng bệch, nhưng không có cảm giác đau.

Tuy nhiên, bản thân tôi biết rõ, tận sâu trong trái tim tôi đã bị đâm từng nhát vô cùng đau đớn.

Thời gian trôi đi nhưng chẳng có điều gì mới mẻ xảy ra, tình yêu thay đổi, hôn nhân thay đổi… toàn là những điều mà chúng ta chứng kiến quá nhiều trong cuộc sống hằng ngày.

Đồng nghiệp, bạn bè của tôi đều nói chuyện, bàn luận những cái tin kiểu như tình cảm đổ vỡ, hôn nhân trong tình trạng nguy cấp. Vài tháng trước, tầng thứ 52 nơi tôi làm việc truyền nhau cái tin giật gân: Bạn gái giám đốc bộ phận quan hệ công chúng của một công ty ở tầng 23 gặp phải một kẻ thứ ba tự cho là mình đang mang bầu, xông vào văn phòng gây sự, ngón nghề cô ta mang theo hóa ra là một tấm ảnh hẹn gặp nhau của cô bạn gái ấy với một người bạn khác giới nào đó do cô ta thuê thám tử tư chụp trộm.

So ra, cái tôi nhận được chỉ là một cuộc điện thoại cũng "kín đáo" hơn nhiều.

Khi đọc được tin nhắn ấy, tôi biết hôn nhân của mình đã rạn vỡ. Đúng là "cháy nhà mới ra mặt chuột", cô ta một mực ép gặp như vậy cũng là chuyện sớm muộn thôi.

Tôi cố gắng thuyết phục mình phải bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rối như tơ vò, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng khiến chiếc áo ngủ ướt đẫm. Tôi bước vào nhà bếp, pha một cốc cà phê, vừa ngồi xuống thì cửa mở ra, Á Âu bước vào.

Anh hỏi tôi: "Dì em đâu rồi?"

Tôi nhìn anh giống như một kẻ xa lạ, anh nhăn mày, nói: "Em sao thế?"

"Dì đi gặp một người bạn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!