Chương 16: (Vô Đề)

Chiều Ba mươi Tết, tôi đang ở siêu thị mua đồ thì nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ.

"Hứa Khả, chào chị."

Tôi không có chút ấn tượng nào với giọng nói này, nên đành hỏi: "Xin lỗi, ai đây?"

"Du Vịnh Văn. Chị còn nhớ cái tên này không?"

Đương nhiên là tôi còn nhớ. Tôi hỏi: "Có chuyện gì không?"

"Tôi muốn gặp chị nói chuyện, được không?"

Tôi từ chối dứt khoát: "Không cần gặp đâu."

"Từ chối thẳng thắn như vậy, tôi tin là chị đã biết tôi muốn nói đến chuyện gì rồi."

Tôi nắm chặt điện thoại, đứng giữa siêu thị rộng mênh mông, người qua kẻ lại như mắc cửi, bên tai ngập tràn bài hát chúc mừng năm mới: "Chúc mừng, chúc mìmg, chúc mừng bạn..."* Không khí vui vẻ tràn ngập khắp nơi, năm nào cũng vậy. Trong điện thoại vọng đến tiếng nói của cô ta, nhỏ nhẹ, mềm mại, nhưng rất rõ ràng, dường như có thể xuyên thấu tận đáy lòng.

(*) Bài hát: Chúc mừng bạn. Nhạc và lời: Hoàng Trêm; Ca sĩ: Trương Mạn Lợi

"Trốn tránh cũng không có ích gì, chị Hứa Khả ạ. Chúng ta cần gặp nhau, ngồi nói chuyện thẳng thắn. Chị nghĩ kĩ đi rồi điện lại cho tôi, gọi theo số này, thế nhé!"

Tôi vẫn mua đầy đủ các thứ theo danh sách đã liệt kê rồi đến nhà bố, đeo tạp dề, bắt đầu chuẩn bị nấu bữa tối Giao Thừa. Bố vẫn làm việc nhà rất vụng về, nhưng có vẻ hôm nay trời "sắp sập" hay sao mà bố lại giúp tôi nhặt rau, chuyện trò thân thiết, nào là: cô tôi lên chức bà nội; con dâu của chú tư cũng đã có mang, hai đứa con chú vẫn ở Thượng Hải năm nay không về ăn Tết, thím tư vì chuyện này mà rất buồn; bà cô thứ hai của tôi định ngày kia sẽ lên đây ở vài ngày, tiện khám bệnh luôn...

Tói biết bố đang muốn trò chuyện để kéo gần khoảng cách giữa hai bố con. Tôi rất cảm kích trưóc sự cố gắng của ông, thế nên cũng trả lời lại. Đột nhiên, tôi nghe bố hỏi: "Khả Khả, sao con không bao giờ về nhà Á Âu ăn Tết? Là phụ nữ thì không nên ích kỷ, làm nũng quá, mà nhà chồng cũng nghĩ con không tôn trọng họ."

"Con cũng không phản đối về nhà anh ấy ăn Tết, nhưng anh ấy nói rằng tết nhất chỉ muốn nghỉ ngơi, không muốn phải chen lấn đi mua vé ngồi xe khách, hay bay đi bay về, như thế rất phiền phức, mệt mỏi."

Bố tôi quả nhiên không tán thành, nói: "Quan hệ giữa con rể và bố mẹ nó hình như không đuợc tốt lắm."

Đúng là như vậy. Quê của Tôn Á Âu là một thành phố loại ba cách chỗ chúng tôi ở hơn một nghìn kilomet. Dù kết hôn đã gần sáu năm nhưng anh chỉ dẫn tôi về nhà một lần, ở lại có một ngày, ăn cơm ngoài tiệm, buổi tối còn ở khách sạn, cuộc trò chuyện giữa tôi và bố chồng còn chưa quá mười câu. Sau đó, anh ấy chỉ thỉnh thoảng liên lạc với bố mẹ qua điện thoại, Tết đến thì gửi một khoản tiền vào tài khoản của bố mẹ, nếu không có việc gì quan trọng và cần thiết thì không bao giờ về quê.

Tôi cũng đã từng hỏi anh lý do, anh chỉ hờ hững trả lời: "Không phảo gia đình nào cũng đầm ấm, vui vẻ để có thể ở lại lâu."

"Khả Khả, các con cũng nên nghĩ đến việc sinh một đứa đi!"

Tôi ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên bố nói với tôi chuyện này, trước đây chỉ có duy nhất một lần, mẹ khéo léo nhắc đến vấn đề này, bảo tôi không nên vì công việc bận rộn mà để lỡ độ tuổi sinh đẻ thích hợp. Sau khi tôi thẳng thắn nói với mẹ rằng mình không có kế hoạch sinh con, mặc dù tỏ ra rất ngạc nhiên nhưng mẹ cũng không nói gì nên lúc đó tôi đã thở phào nhẹ nhõm.

"Dạo trước bố bảo mẹ hãy giục con, hoặc đưa con đi kiểm tra xem thế nào, mẹ con nói là muốn tôn trọng cách nghĩ của con. Bố không hiểu, kết hôn rồi sinh con không phải là chuyện rất tự nhiên của phụ nữ sao?"

Do dự hồi lâu, cuối cùng tôi nói: "Chúng con đều thích sống yên tĩnh, trước khi kết hôn cũng thỏa thuận với nhau là không sinh con."

"Sống yên tĩnh ư?"

Đến lượt bố tôi ngỡ ngàng, tôi biết động cơ không sinh con hoàn toàn nằm ngoài phạm vi thấu hiểu của bố. Thực sự tôi không biết giải thích thế nào, đành đánh trống lảng: "Bố, nhà mình chỉ có xì dầu sẫm màu, hết xì dầu nhạt màu rồi, bố xuống nhà mua cho con một lọ nhé!"

"Đều là xì dầu cả, cần gì phải mua cả hai thứ làm gì!"

Dù nói như thế nhưng bố vẫn đúng dậy đi ra ngoài. Mấy phút sau, Tử Đông về, bước vào bếp, nó kêu lên rất khoa trương: "Chị, em không thể tin nổi, đây là những món chị nấu sao?"

"Hừ, thế không lẽ là nàng tiên Ốc biến ra à?

Nó cười. "Em và bố ăn uống qua loa lắm. Có lúc bố còn mua cơm ngoài hàng về ăn tối. Nếu cứ như vậy, chắc em phải học nấu ăn quá!"

Tôi ngẩn người, tự trách mình. "Gần đây nhiều việc quá, sau này đến cuối tuần, chị sẽ cố gắng đến nấu cho hai người ăn."

"Sao có thể trách chị được. Thế cái cô gái tên Từ Hàng đó đi rồi à?"

"Bố cô bé đón về rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!